Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ấm Áp Và Lạnh Lùng

Chương 9: Ta muốn giữ hắn ở lại

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bóng đêm dày đặc.

Thân ảnh của thiếu niên nhanh chóng lướt qua ở trên hành lang, giống như một bóng dáng màu xám nhạt, nhẹ nhàng không tiếng động.

Hắn đi trong bóng đêm, không xa không gần đi theo đội ngũ của Lý Tiện Ngư, cho đến khi các cung nhân rốt cuộc dừng bước ở trước mặt một tòa thiên điện.

Cửa điện nửa cũ ‘ kẽo kẹt ’ một tiếng mở ra, hai cung nữ vội vàng bước lên tiếp đón, giọng nói hoảng loạn. “Công chúa, ngài mau qua đi nhìn xem đi.”

“Hôm nay không biết vì sao, phát tác lại còn muốn lợi hại hơn so với ngày xưa. Bọn nô tỳ đều dùng hết tất cả phương pháp lúc trước cũng không thấy tốt.”

Lý Tiện Ngư nghe vậy lập tức nôn nóng, cầm lấy đèn l*иg trong tay cung nữ chạy chậm vào trong điện: “Ta lập tức đi qua. Các ngươi mau đi đem phương thuốc lúc trước Cố thái y khai nấu đi, thuốc sắc xong thì lập tức mang vào đây.”

Theo nàng di chuyển qua bức bình phong, nhóm cung nữ lại nhanh chóng đem cửa điện khép lại, động tác dồn dập giống như là đang che giấu cái gì đó.

Chỉ là các nàng đóng được cửa điện, lại ngăn không được tiếng vang truyền đến từ trong điện.

Hắn nghe thấy được từ chỗ sâu trong cung điện truyền đến tiếng khóc kêu khàn cả giọng của nữ tử.

Nghe thấy được vật trang trí ở trong tẩm điện bởi vì nàng giãy giụa mà một cái một cái nặng nề rơi xuống xuống trên mặt đất.

Mỗi một lần tiếng vang, ở trong đêm khuya yên tĩnh, đều là kinh tâm động phách đến như vậy.

Biểu cảm của thiếu niên vẫn hờ hững.

hắn nửa ngồi ở trên cây phượng cành lá xum xuê, nhìn bóng dáng của Lý Tiện Ngư, ngón tay thon dài không tiếng động mà gõ gõ loan đao ở bên hông.

Muốn đi theo vào sao? hắn tự hỏi chính mình.

hắn hầu như có thể đoán được, trong điện cất giấu một bí mật. Bí mật của Lý Tiện Ngư.

Nhưng trong chốc lát, hắn lại nhớ đến lúc nãy khi ở nhà phụ, biểu cảm của Lý Tiện Ngư.

Dưới ánh trăng trắng sáng óng ánh, lỗ tai của thiếu nữ đều đỏ lên, đầu cũng không dám ngẩng lên mà chạy trối chết. Giống như là chịu ủy khuất rất lớn từ hắn vậy.

Đầu ngón tay của Lâm Uyên hơi dừng lại.…… Vẫn là quên đi.

hắn không phải là người thích xen vào việc của người khác. Càng không phải là người có yêu thích ức hϊếp người khác.

Vì vậy thiếu niên một lần nữa ở ngồi xuống ở trên cây cao, lưng dựa vào thân cây, hơi khép mắt lại, lẳng lặng chờ Lý Tiện Ngư từ trong điện quay trở về.

Âm thanh ầm ĩ trong Đông Thiên Điện giằng co khoảng chừng gần nửa canh giờ, cho đến khi cung nữ từ phòng bếp tới rồi, đưa một chén thuốc đen nhánh vào, tiếng vang ở trong đó mới dần dần dừng lại.

Cửa điện nhắm chặt mở ra lần thứ hai.

Lâm Uyên rũ mắt, nhìn thấy Lý Tiện Ngư và thị nữ cùng đi ra từ trong điện.

Nàng lấy tay che miệng, mệt mỏi mà ngáp một cái, nhỏ giọng hỏi thị nữ ở bên cạnh: “Trúc Từ, giờ nào rồi?”

“Sắp đến canh ba rồi.” Trúc Từ duỗi tay giúp nàng kéo áo choàng lông thỏ ở trên người lại, ánh mắt run nhẹ, hình như có chút muốn nói lại thôi: “Đêm dài sương nặng, nô tỳ mang ngài trở lại tẩm điện nghỉ ngơi đi.”

Lý Tiện Ngư nhẹ nhàng chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn về phía nàng. Nàng luôn cảm thấy hôm nay hình Trúc Từ như có chút gì đó không thích hợp.

Đầu tiên là đổi ca cùng Nguyệt Kiến, sau đó lại tìm lý do đổi trở về.

Khi đang làm việc, bộ dáng tinh thần vẫn không hề tập trung, giống như là đang che giấu tâm sự vậy. Vì vậy nàng hỏi: “Trúc Từ, ngươi là có chuyện muốn nói với ta sao?”

Trúc Từ bị nói trúng tâm tư, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Nàng ấy rốt cuộc mở miệng: “Công chúa…… Ngài thật sự muốn đem người kia lưu lại sao?”

Lý Tiện Ngư hơi hơi sửng sốt, trong một lúc thì mới phản ứng lại, Trúc Từ đang nói tới Lâm Uyên.

Trong lúc nhất thời, nàng lại nghĩ tới tình hình ở trước nhà phụ lúc nãy.

Trên mặt lập tức nóng lên, vội vàng nghiêng mặt đi, chỉ là nhẹ nhàng gật gật đầu.

Nàng nhỏ giọng: “Ta đã nói rõ với hắn rồi.”

Trúc Từ nắm chặt cổ tay áo của nàng: “Công chúa, ngài còn nhớ rõ tình hình ban ngày sao…… Bộ dáng gϊếŧ người của hắn, quen thuộc như là đã làm không biết bao nhiêu lần. Ngài để một người như vậy ở bên cạnh, nếu hắn nổi lên lòng xấu xa thì phải làm gì mới được đây?”

Giọng nói của Trúc Từ run rẩy: “Công chúa, ngày mai chúng ta vẫn nên cho hắn một chút bạc, đuổi hắn đi thôi.”

Giọng nói của nàng ấy không lớn, lại đủ để thiếu niên ở trên cây nghe thấy. Biểu cảm trên mặt của Lâm Uyên vẫn là lạnh lẽo. Không cần chờ đến bình minh.

Ban đêm ra khỏi cửa cung cũng không phải là chuyện dễ, nhưng cũng không phải là không thể.

Cho đến khi hắn nghe thấy ở dưới tán cây phượng truyền đến giọng nói của Lý Tiện Ngư.

“Nhưng, ta muốn giữ hắn ở lại.” Giọng nói của nàng rất nhẹ, như là có chút chột dạ, nhưng giọng điệu lại phá lệ kiên định.

Gió đêm thổi qua cành lá rậm rạp của cây phượng.

Thiếu niên đang nhắm mắt lại dựa lưng ở trên cây rốt cuộc cũng nhấc mí mắt hơi mỏng lên, nhìn về phía nàng đang đứng.

Trong tiếng gió đêm thổi qua cành lá cây phượng, Lý Tiện Ngư khẽ quay mặt lại, có chút áy náy lặng lẽ dời ánh mắt.

Nàng không thể đuổi Lâm Uyên đi được. Không chỉ có bởi vì Lâm Uyên chính là ân nhân cứu mạng của nàng, mà còn bởi vì nàng không muốn thất hứa.

Còn có một nguyên nhân khó có thể mở miệng. Vừa rồi khi đi vào phòng, nàng đã nhìn thấy bộ dạng xộc xệch của Lâm Uyên.

Nếu như ngày mai thức dậy liền vội đuổi người ta đi, vậy chẳng phải là nàng trở thành những đăng đồ tử kia, nhìn cơ thể của cô nương người ta xong liền bội tình bạc nghĩa sao?

Trước kia khi xem thoại bản, nàng xem thường nhất chính là những người này. Nhưng lí do như vậy lại khó có thể nói với Trúc Từ. Vì thế Lý Tiện Ngư cúi đầu nhìn bóng cây lay động trên mặt đất, nỗ lực nghĩ ra lí do.

Sau một lúc lâu, nàng thử nói: “Trúc Từ, ta đã đáp ứng hắn.”

“Nếu như lật lọng, khi truyền ra ngoài sẽ bị toàn cung chê cười.”

Đáng tiếc cái lý do này quá mức đơn giản, cũng không thể khiến cho người khác tin tưởng. Ngay cả Trúc Từ cũng nói: “Nhưng ngài là công chúa, là chủ tử. Cho dù có đổi ý thì người khác cũng không dám nói gì.”

Vì thế Lý Tiện Ngư đành phải tìm lấy cớ khác. Nàng lại suy nghĩ một hồi lâu, mới nhỏ giọng nói: “Nhưng mà, đây là chuyện thú vị nhất mà ta từng gặp.”
« Chương TrướcChương Tiếp »