Chương 22: Là ai từ biệt ai

Hôn lễ của Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng được tiến hành tại khách sạn nổi tiếng nhất thành phố, rất nhiều người đến dự, bọn họ đều vui vẻ tươi cười. Giang Nhân Ly vẻ mặt bình tĩnh nhìn Mạc Tu Lăng bắt chuyện với những người cô không hề quen biết, thành thạo phát huy sách lược duy trì quan hệ tốt đẹp với đám người kia. Mạc Tu Lăng có vẻ nhớ rõ từng người, nói chuyện với mỗi người bằng một giọng điệu và thái độ khác nhau, nói đủ mọi chuyện từ việc ngoại thương đến vấn đề kinh tế trong nước. Giang Nhân Ly đột nhiên phát hiện, cô quen biết anh nhiều năm như vậy nhưng hóa ra vẫn còn rất xa lạ.

Hôn lễ kéo dài khá lâu mà Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà vẫn chưa tới dự. Hoàng Tư Liên kín đáo phê bình, nhưng Mạc Tu Lăng tùy tiện lấy tạm một cớ. Giang Nhân Ly hiểu rõ, với tính cách của Giang Thánh Minh, ông sẽ tuyệt đối không đề cập đến ân oán giữa cô và Giang Nhân Đình trước mặt người ngoài.

Chủ hôn chính là cậu của Giang Nhân Ly - Uông Túc Lỗi. Ông ta chỉ có hai đứa con trai, bởi vậy rất yêu thương Giang Nhân Ly.

Uông Túc Lỗi cũng không biết được quan hệ giữa Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng. Hôm nay ông ta liên tục rót rượu cho Mạc Tu Lăng, mà Mạc Tu Lăng tính tình rất tốt luôn tiếp nhận. Cuối cùng, Uông Túc Lỗi đến chỗ Giang Nhân Ly nói nhỏ: "Mắt nhìn người của con thật không tồi, cậu ta rất được.”

Giang Nhân Ly không biết mắt cô tốt hay không tốt, chí ít những thứ cô lưu tâm đều đã rời bỏ cô.

Giang Nhân Ly cũng không biết hôn lễ tiến hành tới khi nào, cô chỉ máy móc tiếp chuyện người khác, không có bất cứ suy nghĩ gì, cũng không có bất cứ kháng cự nào.

Cuối cùng, bọn họ lên xe trở về nhà.

***

Giang Nhân Ly không biết Mạc Tu Lăng rốt cuộc uống bao nhiêu, nhưng cả người anh đều nồng nặc mùi rượu.

Cô cho rằng anh đã uống say, nhưng ánh mắt anh lại vô cùng tỉnh táo. Anh đi tắm, cô nằm ở trên giường. Cô không rõ vì sao anh lại muốn kết hôn với cô, cũng không không hiểu vì sao anh lại dễ dàng thỏa hiệp.

Khi còn học sơ trung, cô thật sự cho rằng yêu thương một người vĩnh viễn, cô tin tưởng vào thiên trường địa cửu, tin tưởng vào lời thề non hẹn biển, tin tưởng có thể cùng nắm tay nhau đến bách niên giai lão.

Học cao trung, cô cuối cùng cũng rõ, hoá ra tình yêu thực sự không kiên định như cô nghĩ, thời gian trôi qua, cũng sẽ làm mờ nhạt đi tình cảm.

Lên đại học, cô lần nãy hiểu rõ, cô muốn chọn người mà mình yêu, cũng muốn tìm một người nguyện ý yêu mình.

Nhưng, cuộc sống này thật tàn nhẫn, từng chút từng chút một đem cô về với thực tế, rằng thế giới này đâu có điều gì hoàn mỹ.

Cô yêu anh, anh cũng yêu cô.

Sáu chữ đơn giản như vậy, có thể tìm được cũng có thể dễ dàng mất đi.

Sau khi ra viện, cô trốn ở nhà Tần Ngả Trữ, cô không muốn người khác lo lắng. Cô mỗi ngày đều nghe “nếu như yêu nhau”. Tới câu: “nếu như chúng ta yêu nhau, sẽ ra sao, một lần tin tưởng lâu dài cuối cùng”, cô đều bật khóc.

Nhưng hiện tại, cô cuối cùng cũng giải thoát chính mình.

Mạc Tu Lăng quấn khăn tắm quanh người đi ra, anh cầm khăn lau đầu, chậm rãi đi đến bên cô. Cô giương mắt, liền nhìn thấy áo ngủ trên đầu giường, không hiểu sao cô lại cảm thấy anh đi lại đây để lấy áo ngủ.

Tay anh vừa chạm đến chiếc áo, cô liền mở miệng, "Anh đi đâu?"

"Phòng khách."

Anh thờ ơ nói. Cô khẽ cười.

Lúc anh định đi ra khỏi phòng, cô đột nhiên kéo tay anh: “Đừng."

Mạc Tu Lăng kinh ngạc, sau đó nhìn cô, vẻ mặt không rõ vui hay buồn: "Em biết em đang làm cái gì không?”

"Em rất rõ." Cô cố gắng kiềm chế sự chống cự trong lòng.

"Vậy sao??" Mạc Tu Lăng khóe miệng nhếch lên, vứt áo ngủ trên mặt đất, hơi cúi người xuống.

Cô cảm nhận được hơi thở của anh, trong đó mang theo khí lực mạnh mẽ. Cô cứng đờ người.

Anh tháo viên đá trên vành tai cô, hôn lên đó. Cô không hề né tránh.

Mạc Tu Lăng dừng lại, nhìn cô, dường như sớm đã đoán ra phản ứng của cô.

Anh xoay người nhặt chiếc áo, vẫn rất bình tĩnh chuẩn bị rời đi.

Cô nhìn anh, sau đó từ trên giường nhảy xuống chặn trước mặt anh.

Anh nhìn cô, dường như nhìn một con thú đáng thương.

Tay cô hơi run, nhưng vẫn tiến lại gần anh, kiễng chân quàng hai tay qua cổ anh ôm lấy anh. Bờ môi cô chạm đến bờ môi lạnh băng của anh. Dưới ánh đèn, anh có thể thấy rõ khuôn mặt cô, trắng trẻo, hàng lông mi khẽ lay động. Nhưng hai mắt cô lại mở to, anh có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Không đến một phút sau, dịch thể trong anh sôi trào mãnh liệt.

Áo ngủ trong tay rơi trên mặt đất, anh ôm lấy eo cô, hôn lại cô giành lấy thế chủ động.

Bọn họ hôn nhau đến khó thở. Anh đột nhiên ôm lấy cô, đặt cô lên giường, nháy mắt xé rách trang phục trên người cô, đồng thời kéo khăn tắm trên người mình ra. Vẻ mặt cô không chống cự. Anh hôn môi cô, sau đó nhẹ nhàng gặm nhấm vành tai cô. Vành tai cô vì bắn rất nhiều lỗ tai cho nên có nhiều chỗ lõm xuống, rất nhạy cảm.

Tay cô vẫn còn ôm trên người anh, tùy ý anh rong ruổi.

May là đèn vừa tắt, cô không cần nhìn vẻ mặt anh. Anh vẫn hôn cô, cô vẫn bất động, tựa như đã biết rõ đoạn đường đang và sắp đi, cô không cần tỏ thái độ, đối phương cũng tự biết phải làm gì.

Nước mắt cô chảy ra, trong đêm tối cô đã rõ kết cục của mình: Giang Nhân Ly, cô không còn có thể hối hận được nữa, cô đã tự đặt dấu chấm hết cho cuộc đời của mình.

Cuối cùng, tự mình làm tự mình chịu.

Khi còn trẻ, cô luôn nói với chính mình, cuộc sống của cô là do cô làm chủ, do cô tự sống lấy, do cô tự lựa chọn.

Nhưng lúc này, cô lại tự tay kết thúc cuộc sống của chính mình, trong lòng cảm thấy đau đớn.

Mạc Tu Lăng lau đi từng giọt nước mắt của cô: "Em không không còn cơ hội đâu."

Sau đó, dường như để chứng minh những lời này, anh từ bên hông cô tiến vào. Cô đau đớn! Mồ hôi lạnh toát ra. Nhưng anh không hề thương hoa tiếc ngọc, động tác vô cùng mạnh bạo.

Một đêm kia đối với cô toàn là đau nhức, cô thấy rất lạ, chỉ nghe qua người khác nói lần đầu tiên mới có thể đau nhức. Nhưng cô lại đau đến nước mắt chảy ròng, vô cùng đau nhức, cô bám chặt lấy ga trải giường nhưng không hề chống cự lại, cô nghĩ cứ như vậy cũng tốt.

Suốt một đêm cô không ngủ, nhưng vẫn nhắm chặt mắt. Anh dậy, rời giường, cô đều biết, nhưng vẫn không mở mắt.

Cô đang suy nghĩ, nếu như ngày hôm qua anh còn chưa biết, vậy hôm nay hiểu rõ rồi, anh sẽ nhìn cô bằng ánh mắt nào? Xem thường hay ruồng bỏ? Cô biết tại hiện nay xã hội có rất nhiều người coi trọng một cái màиɠ ŧяiиɧ tiết kia. Có nhiều người trên mạng dõng dạc nói không xem trọng cái đó nhưng thực ra chỉ là một con số cực kỳ hiếm hoi mà thôi.

Mãi đến khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ vào trên giường, cô mới mở mắt.

Thành phố C gần đây thời tiết không tốt lắm, nhưng hôm nay nắng ấm như vậy khiến tâm tình cô thực sự thoải mái hơn nhiều. Thay quần áo xong, cô ra khỏi phòng. Mạc Tu Lăng vẫn còn ở nhà. Trên bàn ăn đầy đồ ăn gọi nhà hàng mang đến. Anh ngồi trên sô pha, tay cầm tờ báo sáng.

"Bữa sáng trên bàn." Anh lật một trang báo, không quay đầu lại, sắc mặt dịu dàng hơn rất nhiều.

Giang Nhân Ly đứng một lúc, sau đó mới đi đến bàn ăn.

Nói vậy nghĩa là anh đã ăn xong? Cô ăn từ từ, cảm thấy tình trạng như hiện tại tốt hơn tưởng tưởng rất nhiều.