Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ai Hiểu Được Lòng Em?

Chương 11: Ai đang nghe trộm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Mười tám tuổi, Mạc Tu Lăng không lái ô tô đi học nữa. Thứ nhất là vì ở

trường học chỗ đỗ xe rất ít, thứ hai là mỗi lần đỗ xe mất rất nhiều thời gian, và quan trọng nhất là những người lái xe đi học cũng ít, ắt hẳn

sẽ bị những học sinh khác nhìn với ánh mắt khó chịu. Vì vậy anh đi bằng

xe đạp, Giang Nhân Đình mỗi ngày đều ngồi sau lưng anh, vì cô có học thế nào cũng vẫn không biết đi xe đạp. Nhưng Giang Nhân Ly thì khác, chỉ

trong vòng một giờ đồng hồ đã có thể rất thành thục đạp xe đi chơi.

Mạc Tu Lăng học cấp ba, chương trình học tương đối gấp gáp, bởi vậy

thời gian ở cùng Giang Nhân Đình rất ít. Hơn nữa anh còn ham mê bóng rổ, hầu như sau giờ học đều ở lại tập bóng rổ với mấy người quen biết và cả những người không quen. Trong giờ thể dục lại càng không phải nói, tất

cả đều cống hiến cho sự nghiệp bóng rổ.

Giang Nhân Đình có khi sẽ ở lại trong phòng tự học, chờ Mạc Tu Lăng đến đón.

Nhưng phần lớn thời gian đều là ngồi trên khán đài xem Mạc Tu Lăng chơi

bóng rổ, sau đó bọn họ cùng nhau về nhà. Chơi bóng đối với Mạc Tu Lăng

hầu như trở thành một thói quen, chỉ cần trời không mưa là có thể thấy

anh ở sân bóng, cuối tuần nếu không phải học lại càng như vậy.

Chuyện học hành ở cao trung không thể sơ sài như sơ trung. Mỗi tháng sẽ có một cuộc thi khảo sát, cả năm khối lớp đều phải tham gia. Như vậy đã khiến cho học sinh bị gia tăng áp lực, Giang Nhân Đình cũng vì vậy mà

cố gắng học tập hơn rất nhiều. Vì Giang Nhân Ly bị thương, ít nhất cũng

phải mất ba tháng mới lành, Giang Thánh Minh và Bạch Thanh Hà có chút lo lắng sợ cô không theo kịp chương trình học, không biết phải làm sao.

Thầy giáo đề nghị để Giang Nhân Ly lần sau thi lại.

Cuối cùng, Giang Nhân Ly không hề chểnh mảng, kết quả thi đứng nhất cả

năm cấp, về việc này, Giang Thánh Minh cũng không lo lắng cái gì nữa.

Cái tên Giang Nhân Ly tại H trung rất có ảnh hưởng. Gần như tất cả giáo viên và học sinh đều biết đến cô gái vừa xinh đẹp vừa tài giỏi này.

Những lời đồn đại càng làm cho ba chữ Giang Nhân Ly càng thêm thần kỳ

hơn.

Giang Nhân Ly rất ít khi về học cùng Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Đình, thỉnh thoảng gặp nhau cũng chỉ là trùng hợp.

Sau khi lên cấp ba, Mạc Tu Lăng mỗi tuần đều phải đi học thêm, thứ bảy

và chủ nhật cũng phải đi học. Chỉ được rảnh rỗi chiều thứ bảy và sáng

chủ nhật, anh liền không do dự mà dành thời gian này cho bóng rổ.

Tuần này cũng vậy, anh cũng như mọi khi xuất hiện ở sân bóng rổ.

Thời tiết có chút nóng lực, mồ hôi lã chã rơi. Bình thường những lúc

như thế này, Giang Nhân Đình sẽ cẩn thận mang nước cho anh, nhưng cuối

tuần thì chỉ có anh tự làm cho mình. Anh đưa bóng rổ bạn học, sau đó

hướng về phía quầy căn-tin trường học đi đến.

Thật sự không phải anh cố ý, lúc đi qua con đường nhỏ kia, anh có vô

tình nhìn thấy một đôi trai gái đang nói chuyện gì với nhau. Anh cũng

không bận tâm, tuy rằng nội quy trường học rõ ràng quy định học sinh

không được yêu sớm, giáo viên cũng ân cần dạy bảo, nhất định không thể

yêu sớm, nhưng chung quy vẫn là không có học sinh nào nghe lời như vậy,

vẫn có người vụиɠ ŧяộʍ yêu đương. Lúc ấy Mạc Tu Lăng đang đi qua, vừa

liếc mắt nhìn họ, bỗng nhiên anh dừng chân lại.

Nữ sinh kia hóa ra là Giang Nhân Ly, mà nam sinh kia Mạc Tu Lăng cũng

quen biết, hắn ta học khác lớp nhưng Mạc Tu Lăng đã từng vài lần chơi

bóng rổ cùng hắn. Anh cũng nghe bạn bè nhắc đến rất nhiều chuyện tốt của hắn. Tên Trương Thu Minh này hình như cứ quấn quýt lấy Giang Nhân Ly

không buông, mà hiện tại , dường như bọn họ đang hẹn hò.

Mạc Tu Lăng nhăn mặt, sau đó tiến đến gần.

Anh còn chưa dừng chân lại đã nghe thấy tiếng Giang Nhân Ly : “Anh Tu Lăng, anh đến tìm em sao?”

Trương Thu Minh lúc này cũng nhìn đánh giá Mạc Tu Lăng, ánh mắt mang theo tia địch ý rõ ràng.

Mạc Tu Lăng lại nhăn mặt, không nói gì.

Giang Nhân Ly chạy đến bên cạnh Mạc Tu Lăng, giọng nói của cô rất nhẹ: “Lẽ nào anh cũng chỉ là muốn đến nghe chúng em nói chuyện?”

Giang Nhân Ly chạy đến bên cạnh Mạc Tu Lăng, giọng nói của cô rất nhẹ: “Lẽ

nào anh cũng chỉ là muốn đến nghe chúng em nói chuyện?”

Mạc Tu Lăng chỉ là thấy hai người bọn họ hẹn hò mà có vài phần lo lắng. Nhưng hiện tại xem ra là anh hoàn toàn dư thừa: “Không có.”

Mạc Tu Lăng xoay người chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy Giang Nhân Ly

cười: “Trương Thu Minh, chúng ta hẹn hò cũng không phải là không thể

được.”

Trương Thu Minh khóe mắt sáng lên, nét vui mừng hiện rõ.

Giang Nhân Ly tiếp tục tuyên bố, “Chỉ cần anh đánh bại anh Tu Lăng của em một trận bóng rổ.”

Mạc Tu Lăng thân thể cứng đờ, lông mày cau lại, anh kéo Giang Nhân Ly qua, hạ giọng nói: “Em muốn làm cái gì?”

Giang Nhân Ly nhẹ giọng thì thầm nói, “Em không muốn trở thành bạn gái của hắn.”

***

Trận bóng rổ đối kháng này hấp dẫn rất nhiều người, Trương Thu Minh là

đội trưởng đội bóng rổ, đương nhiên có thực lực và khí chất. Nhưng thực

lực của Mạc Tu Lăng cũng không thể xem thường, biểu hiện của anh cũng

lọt vào mắt rất nhiều chuyên gia. Vì vậy, rất nhiều người liền đến vây

xem, muốn biết đến tột cùng thì vì sao hai người không quen thân gì lại

lựa chọn phương thức quyết đấu này.

Trên sân bóng rổ, hai bạch y thiếu niên đổ mồ hôi như mưa. Ánh mắt bọn

họ kiên định nhìn chằm chằm quả bóng rổ, đây là một hồi quyết định của

trận đấu. Càng ngày càng có nhiều người vây quanh đây, nhưng hai người

bọn họ không hề để ý.

Người khởi xướng mọi chuyện là Giang Nhân Ly thì vẫn đang nhàn nhã ngồi ở trên cầu thang, cô đội một chiếc mũ, mặc một chiếc áo ngắn tay, để

lộ ra cánh tay bôi rất nhiều kem chống nắng. Miệng cô không nhanh không

chậm cắn hạt dưa, tiếng động vang rất nhẹ, rất có tiết tấu.

Kỳ thực cô xem không hiểu cái trò bóng rổ này, chỉ thấy con mắt nhìn

chằm chằm quả bóng, chỉ biết ném quả bóng vào rổ là được. Nhưng giờ khắc này, cô lại đột nhiên cảm thấy bóng rổ dường như có gì đó đặc biệt. Ví

như lúc Mạc Tu Lăng làm một động tác giả lừa Trương Thu Minh sau đó ném

bóng vào rổ. Bọn họ càng giống như là trí lực và thể lực kết hợp.

Cuối cùng, Mạc Tu Lăng ưu thế yếu ớt đã đánh bại Trương Thu Minh.

Giang Nhân Ly lúc này mới đứng dậy, sau đó chạy đến bên Mạc Tu Lăng, “Uống nước đi!”

Mạc Tu Lăng nhíu mày. Anh vốn thích uống nước khoáng, thế nhưng cô hết

lần này đến lần khác lại đưa cho anh một chai nước lục sắc bảy màu.

Nhưng do quá mệt mỏi, anh cũng không có suy nghĩ nhiều, nhanh chóng uống một ngụm. Bởi vì uống rất nhanh, cho nên anh cũng không biết đó là nước gì. Mồ hôi trên trán từng giọt rơi xuống.

Trương Thu Minh thất vọng ra về, nhưng cuối cùng cũng vẫn giữ lời, sau

khi thua liền không hề quấn quít lấy Giang Nhân Ly.

Trận so tài này căn bản vốn không công bằng. Trương Thu Minh thắng còn

có thưởng, còn Mạc Tu Lăng dường như chỉ là làm tròn nghĩa vụ lao động.

Nhưng anh vốn chẳng nghĩ nhiều thế, anh chỉ biết là Giang Nhân Ly dù

sao cũng là chị của Giang Nhân Đình, như vậy cũng coi như là em gái của

mình, chí ít thì cô cũng đã gọi anh một tiếng ca ca, tuy rằng rất là

không được tự nhiên.

“Em mời anh đi ăn cơm nhé?” Giang Nhân Ly chủ động xin đi gϊếŧ giặc.

“Thôi đi.” Mạc Tu Lăng một chút cũng không muốn cứ giữ nguyên tình

trạng mồ hôi đầy mình này mà đi “tiếp đãi” người khác.

Giang Nhân Ly anh mấy lần, vẫn không nói gì, chỉ đưa anh vào một cái chòi

ngồi nghỉ. Cô đi mua kem, sau đó mang về dúi vào tay anh, “Em mời.”

“Không cần, anh không thích ăn đồ ngọt.” Mạc Tu Lăng cự tuyệt.

“Ăn một chút mà, rất ngon đó.”

Mạc Tu Lăng nhìn cô, có chút nhụt chí, mùi vị nhàn nhạt này khiến anh

nhớ tới mùi vị của chai nước vừa rồi anh uống:”Em thích ăn nho?”

Giang Nhân Ly gật đầu: “Em thích nhất ăn nho.”

Mạc Tu Lăng không thèm nói lại, cái nóng trên người dường như cũng bị cái mát lạnh của kem làm tiêu tan.

“Nho có rất nhiều loại, em đều thích. Có điều, em thích nhất là cái

loại quả dài này, vừa ngọt lại vừa không cần nhả bã, ăn rất đơn giản. Em không thích cái loại nho đỏ thẫm này lắm, không chỉ phải nhả bã, mà còn phải bỏ từng cái hột nhỏ tí ra nữa. Thật phiền phức.”

Mạc Tu Lăng thật không biết thích ăn một loại nho còn có nhiều lý giải

đến như vậy, cũng không hề có hứng thú. Đột nhiên anh nhớ đến cái gì đó: ”Đình Đình thích nhất ăn vải.”

Giang Nhân Ly thôi cười, “Vậy còn anh? Anh thích nhất ăn cái gì?”

Mạc Tu Lăng suy nghĩ một chút, đột nhiên cười, “Anh không có kén chọn như hai chị em em, cái gì cũng thích.”

Giang Nhân Ly khóe miệng xẹt qua một nụ cười thâm ý, “Có thể là về người cũng vậy.”

“Em đang nói cái gì?”

“Không có. Em không nói gì cả. Chúng ta về nhà đi!”
« Chương TrướcChương Tiếp »