Chương 34: NGÔI MỘ NĂM NÀO (HOÀN)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhã Tịnh Văn đặt một bó hoa trên ngôi mộ kia, nó vẫn nằm ở đó suốt hai năm trời... mặc nắng, mặc mưa cũng không cách nào tàn phá được.

Trên bia mộ khắc họa chân dung của một thiếu nữ xinh đẹp đang tươi cười rạng rỡ như một thiên thần. Ba năm qua đi rất nhanh, thoáng chốc mọi chuyện chỉ như mới vừa hôm qua!!!

Nhã Tịnh Văn cứ đứng ngây ngốc mà nhìn, còn nhớ ngày ấy cô đã đau khổ ra sao khi quỳ sụp trước ngôi mộ này. Linh hồn cô lúc ấy căn bản cũng đã không còn, mà bây giờ...

-An An, cũng đã bao lâu rồi nhỉ?

Nhã Tịnh Văn thì thầm, cô cứ lẳng lặng mà đứng đó ngắm nhìn ngôi mộ kia cho đến khi...

....Một bóng người lặng lẽ đi đến gần cô, đôi bàn tay trắng nõn ôm lấy Nhã Tịnh Văn từ phía sau. Nhã Tịnh Văn bất giác mỉm cười, hai người cũng giữ nguyên tư thế ấy cho đến mười phút sau, người kia mới mở miệng hỏi

-Lại đến viếng Lộ Khiết An?

Nhã Tịnh Văn mỉm cười quay người lại, cô ôm lấy người kia vào lòng, nói

-Phải nói là Lộ Khiết An của quá khứ!!

-Xì... Vậy bây giờ Lộ Khiết An hiện tại là ai?

-Là vợ yêu của Nhã Tịnh Văn này!!!

Lộ Khiết An tươi cười hôn lên môi Nhã Tịnh Văn, sau đó buông cô ra đi đến gần ngôi mộ.... vuốt ve nó, nàng hỏi Nhã Tịnh Văn

-Vì sao lúc trước không cho người phá bỏ đi, em còn tưởng Văn để vậy vì muốn trù em chết thêm lần nữa chứ!!

-Nói bậy! Cái miệng nhỏ của em đó lát chị sẽ phạt sau. Sở dĩ chị không cho phá bỏ nó hòng để đánh lạc hướng thần chết, để cho ngài nghĩ rằng ngài đã thành công cướp được em, để cho ngài không còn tìm đến em nữa và để cho em mãi mãi ở lại bên cạnh chị đến suốt cuộc đời!!!

-Vì vậy mà chị năm nào cũng đúng ngày lập mộ đều đến đây giả vờ như đang cúng bái em vậy sao? Chị mà cũng tin những chuyện này??

Lộ Khiết An tươi cười nhéo nhéo hai má Nhã Tịnh Văn mà chọc ghẹo cô, Nhã Tịnh Văn bắt lấy tay nàng hôn lên mu bàn tay rồi cũng cười đáp

-Là vái Lộ Khiết An đã chết trong quá khứ kìa...!!! Từ cái ngày phẩu thuật hôm đó, khi nghe tin tim em ngừng đập chị đã hoảng sợ đến ngất đi, trong mơ chị đã gặp được đức mẹ, người đã cầm tay chị cười nói... Người tốt thì sẽ luôn được chở che, bỏ qua một lần sinh mạng chính là được hồi sinh một lần nữa, mãi mãi sống tốt về sau. Kể từ đó chị mới tin vào những điều này, là đức mẹ đã che mắt tử thần để cứu em... Nên chị cũng muốn dùng cách này để vĩnh viễn che mắt tử thần!! Thà tin là có còn hơn không !!! Có nhiều người nói điều này là xui rủi nhưng chị lại thấy không phải vậy, qua được một kiếp nạn sẽ bình yên đến muôn đời!!

-Haha ý chị là như câu nói của dân gian....'Ai mà càng bị trù thì càng sống dai đó sao?'

Cả hai cùng phá lên cười.

.

.

.

.

.

Kể từ sau ngày phẫu thuật đó, một năm sau.... Lộ gia và Nhã gia chính thức kết nhập công ty và đương nhiên là do một tay Nhã Tịnh Văn điều hành, hai người cha cũng vui vẻ lui về sau mà an an, bình bình hưởng thụ hạnh phúc giản dị bên cạnh hai phu nhân của mình, thậm chí lâu lâu cả hai nhà thông gia còn bắt tay nhau mà đi du lịch hệt như hai đôi tình nhân trẻ lúc mới yêu vậy, hạnh phúc không gì bằng. Còn Nhã Tịnh Văn từ đó cũng ăn chay trường theo lời mà cô đã cầu nguyện với chúa trời, cô còn cho xây rất nhiều nhà tình thương cho người già và cô nhi viện cho trẻ nhỏ, còn mở thêm một vài trạm xá chữa trị và phát thuốc miễn phí cho người nghèo đương nhiên là do tiểu Thanh đứng đầu phụ trách. Cô bé ngày nào quả nhiên nhờ quyết tâm và nghị lực cùng một lời hứa khi xưa với Lộ Khiết An... bây giờ cũng đã trở thành một bác sĩ giỏi và hiền lương, đức độ!

Về phía Jane do không còn chịu nỗi lâu lâu lại phải ăn cẩu lương từ đôi thê thê_ Nhã Tịnh Văn và Lộ Khiết An kia nên cũng đã nhanh chóng tìm được một nữa cho đời mình. Cũng không nói chắc họ sẽ đi với nhau đến bao lâu chỉ thấy rằng hiện tại... họ cũng rất hạnh phúc! Đương nhiên người đó là trai hay gái thì tùy vào sự suy đoán của mọi người nha... suỵt!

Triệu Lệ Minh thì ngày càng thăng hoa, nhờ tài năng hơn người, cô cũng đã leo lên vị trí cao nhất trong tập đoàn. Hơn nữa... cô còn phát triển thêm rất nhiều chi nhánh của công ty bao phủ hầu hết Châu Á và đương nhiên... cô vẫn mãi là bạn tốt của Lộ Khiết An và Nhã Tịnh Văn. Nhiều lần cả hai cùng thúc giục cô tìm một nữa cho đời mình để cô bớt đi sự cô đơn nhưng cô chỉ cười và nói... sự nghiệp là trên hết, tình cảm cứ để sau. Nhã Tịnh Văn thừa biết... Triệu Lệ Minh vẫn là chưa thể vứt bỏ được Lộ Khiết An, nhưng bây giờ Lộ Khiết An dù gì cũng đã trở về bên cạnh cô vì thế cô cũng không còn bài xích hay ghét bỏ Triệu Lệ Minh như xưa nữa. Chỉ hy vọng cô ấy sẽ mau chóng nguôi ngoai được vết thương lòng và tìm thấy một người có thể khiến cô ấy quên đi Lộ Khiết An.

Nếu kể đến kẻ si tình đáng thương thì không ai khác chính là Nhã Kiều Phong, nhưng sau ngày Lộ Khiết An bình phục cô ta cũng từ đó bặt vô âm tính. Có lẽ cô ta muốn ở một mình để gặm nhấm nỗi đau và tự chữa lành vết thương trong lòng và có lẽ sau khi cô ta vượt qua được hết mọi chuyện thì đến lúc đó chắc chắn... Nhã Kiều Phong nhất định lại tìm về Lộ Khiết An với tư cách là một người bạn!! Lộ Khiết An luôn tin tưởng ngày ấy sẽ đến trong một khoảng thời gian không xa...

Nhã Tịnh Văn cùng Lộ Khiết An tay trong tay bước ra khỏi nghĩa trang riêng của nhà họ Lộ! Trên môi cả hai đều ngự trị nụ cười rất ngọt ngào dành riêng cho nhau.

Cùng nhau trải qua biết bao năm thăng trầm lên xuống, cuối cùng thì thần tình yêu cũng đã mỉm cười và ban phúc cho cả hai!!

.

.

.

.

.

.

-A..... An An...ưʍ...

Nhã Tịnh Văn rêи ɾỉ khi cả hai tay đều bị Lộ Khiết An trói lại, nàng đang vùi đầu giữa hai chân cô mà vui đùa... Nhã Tịnh Văn thống khổ không thôi, hôm nay chỉ phạm chút lỗi nhỏ mà đã bị nàng phạt như thế này, đúng là khi xưa hổ báo bao nhiêu bây giờ thê nô bấy nhiêu. Nhã Tịnh Văn chỉ đành khóc thầm

-A....

Lộ Khiết An cắn nhẹ vào điểm G của Nhã Tịnh Văn khiến cô quằn mình la lớn. Lộ Khiết An ngước đầu lên cười gian tà

-Cái tội không chịu tập trung hả!

-An An... tha cho chị đi, đi mà vợ.... hôm nay chị quên có chút xíu mà!!

-Không được!! Hôm nay không thể nào lại tha cho chị nữa!!

Lộ Khiết An trườn lên người Nhã Tịnh Văn ngậm lấy hạt đào hồng nho nhỏ của cô ra sức mà hành hạ, chiếc lưỡi hồng hào nhỏ nhắn của nàng đảo qua lại khiến Nhã Tịnh Văn khóc thét, nhưng miệng lại không còn dám xin tha chỉ có thể thống khổ mà rêи ɾỉ

-A... An An... Chị chịu không nổi...A...

Lộ Khiết An vờ như không nghe thấy, nàng đang hôn liếʍ đến vành tai Nhã Tịnh Văn, cảm giác ẩm ướt nhồn nhột khiến hạ thân Nhã Tịnh Văn cũng đã ẩm ướt từ khi nào. Lộ Khiết An nhanh tay đưa hai ngón vào hạ thân cô, cảm thấy vẫn chưa đủ co bóp nàng lại tiến thêm một ngón vào khiến Nhã Tịnh Văn cắn môi, ưỡn người lên hết cỡ mà tiếp đón các ngón tay của nàng thâm nhập vào bên trong cô, Lộ Khiết An nhịp ra vào càng lúc càng nhanh khiến tâm hồn Nhã Tịnh Văn như đang lơ lửng đến chín tầng mây, đột nhiên.... Lộ Khiết An ngưng lại động tác khiến cô tuột một mạch đến tận vực sâu.

-Đã nói là trừng phạt sao dễ cho chị lêи đỉиɦ như vậy được!!!

-Từ khi nào An An hiền lành của chị lại thành ra phúc hắc thế này??

-Bao năm qua học tập ở chị thôi, không phải sao?

Nhã Tịnh Văn thở dài.... đúng là dạy vợ sai cách sẽ thành ra thế này!!

Lộ Khiết An bây giờ mới cởi hết quần áo của mình, ngồi đè lên người Nhã Tịnh Văn, tất cả những gì cần phô bày đều hiển thị ra trước mắt Nhã Tịnh Văn khiến cô phải liên tục nuốt nước bọt. Đã trải qua ba năm thời gian bên nhau, cơ thể Lộ Khiết An vẫn là không hề thay đổi gì chỉ có là ngày càng đẩy đà và hoàn mỹ hơn khiến Nhã Tịnh Văn thật rất muốn bức bỏ sợi dây đi mà nuốt nàng vào trong bụng. Lộ Khiết An giang hai chân Nhã Tịnh Văn ra sau đó dùng hoa huyệt của mình ma sát với hoa huyệt Nhã Tịnh Văn khiến cả hai cùng thở dốc rêи ɾỉ. Đang lúc cao hứng, Lộ Khiết An lại lỡ tay cởi trói cho Nhã Tịnh Văn khiến cô nhanh chóng lật ngược tình thế, ép nàng dưới thân. Chuẩn bị cho tay vào tấn công lại nàng thì cửa phòng đột nhiên bật mở khiến cả hai cùng hoảng hồn kéo chăn đắp lên người, Nhã Tịnh Văn che chắn cho Lộ Khiết An ở đằng sau, mắt trừng lớn nhìn hai bóng dáng nhỏ xíu đứng ngay cửa phòng, bộ mặt giống nhau như đúc còn đang ngái ngủ khiến cả hai dở khóc dở cười

Ban nãy vì quá hứng tình nên cả hai cũng quên mất khóa chốt cửa lại nhưng vì không ai nghĩ là hai đứa nhóc béo ú này tự nhiên lại thức dậy vào ban đêm như vậy nên cũng không thèm đóng luôn, kết quả gặp được tình huống chết trân này.

-A Hàn, tiểu Nhi... sao các con lại thức rồi??

Nhã Tịnh Văn nhanh chóng với lấy áo choàng ngủ khoác vào người, còn Lộ Khiết An thì chôn luôn cả người lẫn đầu trong chăn, nàng thật muốn độn thổ đến nơi. Mặc dù đã có con nhưng nàng vẫn là e thẹn có được không hả??

Nhã Tịnh Văn đi đến bế hai đứa lên hai bên tay rồi cưng chiều hỏi, hai đứa trẻ hình như vẫn còn đang ngái ngủ nên chắc chưa nhìn thấy được cảnh tượng ở bên trong, chúng chớp chớp đôi mắt long lanh giống hệt Lộ Khiết An, miệng nhỏ thì lại y hệt môi trái tim của Nhã Tịnh Văn, Nhã Thiên Hàn bập bẹ nói

-Con với tiểu muội muội đói bụng.... muốn uống sữa! Mami ban nãy quên cho chúng con uống sữa!

Cô nhóc vừa tròn hai tuổi của hai người lên tiếng oán trách người mami này vì sắc quên luôn con mình. Cô nhóc chính là chị hai của cô bé ở bên cạnh, tuy là sinh đôi nhưng lại làm khai sinh khác họ, bé đầu theo họ Nhã của Nhã Tịnh Văn, bé gái thì theo họ Lộ của mẹ.... tên Lộ Khiết Nhi để cho cả hai bên gia đình đều có cháu nối dõi...! Cả hai đều được sinh ra bởi Nhã Tịnh Văn do sức khỏe Lộ Khiết An vốn không tốt nên Nhã Tịnh Văn đành phải nhận lấy trách nhiệm cao cả này!!!

Nhã Tịnh Văn nhanh chóng nói

-Suỵt, nho nhỏ thôi kẻo mẹ các con nghe thấy là chết mami mất, hôm nay mami chỉ rước các con trể có một chút xíu thôi đã bị mẹ các con trừng phạt rồi đó!

-Mẹ trừng phạt mami cái gì?

Cô nhóc lại hỏi, Nhã Tịnh Văn vội nói

-À... không có gì đâu, mẹ chỉ mắng mami vài tiếng thôi, ngoan!!... mami bế các con đi pha sữa nha.

-Dạ...

Tính của Nhã Thiên Hàn rất giống Lộ Khiết An lúc nào cũng vui vẻ hòa nhã với người xung quanh nên ai ai cũng yêu mến cô nhóc tất nhiên cô em gái của cô cũng vậy, mặc dù gương mặt luôn nghiêm trang như Nhã Tịnh Văn lại rất ít nói, thậm chí Lộ Khiết An còn nghi ngờ có phải con bé vẫn chưa biết nói hay không cho đến một lần cô bé kêu lên một tiếng 'mẹ' thì nàng mới biết, thì ra chỉ do cô bé ít nói vì tính cách giống hệt Nhã Tịnh Văn thôi nhưng bù lại rất biết quan tâm mọi người nên cũng rất được mọi người yêu mến!!! Nhất là lũ nhóc ở cô nhi viện, mặc dù đã có con nhưng Nhã Tịnh Văn và Lộ Khiết An vẫn rất yêu thương chúng. Nếu không nhờ lũ nhóc ấy thì Nhã Tịnh Văn và Lộ Khiết An chưa chắc bây giờ đã được ở bên nhau!

Nhã Tịnh Văn cùng Lộ Khiết An mỗi khi rãnh rỗi đều chở Nhã Thiên Hàn và Lộ Khiết Nhi đi đến cô nhi viện để vui chơi với lũ trẻ. Lộ Khiết An vì còn bận ở nhà chăm sóc con cho nên việc dạy học ở đó cũng giao lại cho nữ giáo viên nhiệt tình kia. Nàng ta cũng rất hiền lành và yêu thương bọn trẻ khiến Lộ Khiết An rất yên tâm tin tưởng mà giao phó cho nàng

Sau khi dỗ cho hai đứa trẻ đi vào giấc ngủ rồi Nhã Tịnh Văn mới đi lại vào phòng, cô hào hứng cởϊ áσ khoác ra, bay lên giường nhưng rất tiếc cho cô... Lộ Khiết An từ lúc nào đã ngủ thϊếp đi, chắc có lẽ vì nàng đã mệt mỏi với hai đứa trẻ cả một ngày. Lộ Khiết An luôn là vậy, luôn muốn một tay mình chăm sóc cho gia đình nên đến giờ vẫn không muốn mướn bất kì một ai khiến Nhã Tịnh Văn xót xa thay cho nàng, cũng không có cách nào cả... vì Nhã Tịnh Văn không thể đả động được nàng. Nhã Tịnh Văn yêu thương hôn lên môi Lộ Khiết An sau đó cùng ôm nàng chìm vào giấc ngủ!

Trên tủ đầu giường đặt ba khung hình, một khung hình là hình cả gia đình bốn người cùng quây quần bên nhau, một khung hình là hình ghép của Nhã Tịnh Văn và Lộ Khiết An và khung hình còn lại chính là tấm hình đã bị xé đôi nay đã được tận tay Nhã Tịnh Văn dán lại và l*иg thành khung. Lộ Khiết An có lần hỏi sao phải dán lại phiền như vậy cứ in một tấm khác là được, nhưng Nhã Tịnh Văn lại cười nói... Điều đó sẽ giúp cô mỗi giây mỗi phút khi nhìn vào nó sẽ nhớ đến cái ngày mà cô đánh mất Lộ Khiết An, nó sẽ nhắc nhở cô không bao giờ có thể tái phạm lại nữa... Và nó cũng như minh chứng cho câu nói "còn yêu nhau thì cho dù trải qua bao nhiêu sóng gió cũng sẽ về bên nhau!" cũng như nó dù đã bị xé đôi nhưng cũng sẽ dán lại được! Mặc dù không toàn vẹn như ban đầu nhưng vẫn là gắn kết lại được với nhau!

Không mong cầu mọi chuyện quá hoàn hảo chỉ mong trọn kiếp này tình vẫn ra hoa. Hãy dũng cảm đấu tranh vì tình yêu của bản thân mình, đừng để đến lúc ngoảnh lại, chuyến tàu định mệnh của cuộc đời cũng đã lỡ! Yêu không vẫn chưa đủ....điều đáng quý nhất trong tình yêu là khi con người biết chia sẽ, bao dung và nhất là tin tưởng!!!

.

.

.

.

HOÀN CHÍNH VĂNAi Đưa Cơn Mưa Tới - Chương 34: NGÔI MỘ NĂM NÀO (HOÀN)

.....................

Cuối cùng truyện cũng đã hoàn nhưng Ry vẫn còn thấy hơi tiếc cho sự thầm mến từ nhỏ đến lớn của Nhã Kiều Phong dành cho Lộ Khiết An vì vậy... R sẽ dành nguyên 1 chương phụ để tặng riêng Nhã Kiều Phong nhé. Nếu các bạn cũng thích nhân vật này thì đừng bỏ lỡ nha vì bất ngờ cuối cùng vẫn còn nằm ở phía sau!!😉😉😉