Chương 16: TẮM

Nhã Tịnh Văn đi qua đi lại trước cửa phòng bệnh, mặc dù bà Nhã có nói... lúc đưa nàng đến đây nàng vẫn rất tỉnh táo, chỉ có rách đầu gối và trật gân tay thôi nhưng cô vẫn rất lo, lỡ như nàng bị chấn thương phần mềm nào đó chắc cô và mẹ cô sẽ áy náy cả đời mất!!

Bác sĩ cuối cũng cũng bước ra, ông tươi cười nói với cả ba người

-Cô Lộ đã không sao, chúng tôi đã cho kiểm tra hết thảy. Không chấn thương nào nghiêm trọng ngoài việc... tay trái cô ấy bị bong gân, tôi đã băng bó lại và đầu gối của cô ấy cũng bị rách khá sâu, nhưng chúng tôi cũng đã khử trùng và khâu lại vết thương, nhưng do lúc lăn lộn dưới đường có không ít bụi đất bám vào, mặc dù đã rửa rất sạch nhưng vẫn có nguy cơ nhiễm trùng, nếu tôi đoán không sai là có thể khuya nay hoặc ngày mai cô ấy sẽ có hiện tượng phát sốt, lúc đó hãy nhanh chóng đưa cô ấy đến bệnh viện để hạ sốt!!!

-Không thể nhập viện để theo dõi luôn sao bác sĩ?

Nhã Tịnh Văn hỏi, nếu về nhà mà phát sốt tốt nhất nên ở lại bệnh viện luôn vì cô không chắc có thể chăm sóc nàng tốt không, vốn cô chưa bao giờ chăm sóc người bị thương hay bệnh nhân cả, cô rất lo cho nàng nhưng bác sĩ lại nói:

-Tôi có đề nghị nhưng cô Lộ nói... cô ấy bị ám ảnh với bệnh viện, ở lại đây cô ấy sẽ không tài nào ngủ được! Tôi thấy thương tích cũng không quá nghiêm trọng nên đồng ý cho cô ấy về, dù sao giấc ngủ vẫn là quan trọng hơn đối với bệnh nhân lúc này!

-Vâng, cám ơn bác sĩ!!

Nhã Tịnh Văn cùng bà Nhã cúi chào bác sĩ rồi bước nhanh vào phòng... Lộ Khiết An đang ngồi trên giường, thấy cả hai đi vào nàng liền nở nụ cười.

"Đầu heo này bị thương tới như vậy còn cười được sao??

-Ban nãy em có nghe loáng thoáng tiếng của chị, em cứ nghĩ mình nằm mơ không ngờ chị thật sự tới đây !!!

-Ừm cám ơn cô đã cứu mẹ tôi!

-Không cần cảm ơn em, nếu đổi lại là người khác cũng sẽ không trơ mắt mà nhìn... huống chi mẹ chị cũng chính là mẹ em !!

Bà Nhã nước mắt rưng rưng, bước lại giường, cầm lấy tay Lộ Khiết An mà nỉ non nói:

-Con bé ngốc này sao không tiếc sinh mạng mình mà cứu ta chứ??

-Mẹ... mẹ nói gì vậy? Sinh mạng con là sinh mạng vậy sinh mạng mẹ không phải sao, con đã nói con xem mẹ giống như mẹ ruột của con vậy, con không thể trơ mắt mà nhìn được... con sẽ hối hận cả đời và Văn cũng sẽ đau khổ cả đời, con không muốn nhìn thấy chị ấy phải đau khổ!!!

Nhã phu nhân sững sờ nhìn Lộ Khiết An, ban đầu bà nghĩ tình cảm của nàng chỉ là tính bồng bột nhất thời mà thôi, lại không nghĩ đến nàng là thật lòng yêu con gái bà đến vậy. Ngay cả thời khắc sinh tử cũng chỉ nghĩ đến cảm nhận của con gái bà... Là bà đã sai sao?...nghĩ lại những lúc nặng lời với con bé mà bà hối hận vô cùng, đúng là không thể đánh giá 1 con người chỉ qua những lời đồn đại và cảm nhận của riêng bản thân mình, bởi vì lúc bà gặp nguy.... lại chính là người mà bà vẫn luôn ghét bỏ này, không tiếc thân mình lao ra mà cứu bà!!!

-Con không ghét mẹ sao??...sau tất cả những gì mẹ đối xử với con??

-Con không trách mẹ đừng nói gì là ghét, con chưa bao giờ nghĩ sẽ trách mẹ cả vì con đồng cảm với mẹ, mẹ cũng là vì xuất phát từ lòng thương con thôi. Tình mẹ bao la như vậy sao con lại trách được, nhưng chỉ xin mẹ đừng ghét bỏ con! Con thật sự rất quý mến mẹ, từ nhỏ con đã không có quá nhiều tình thương, ba mẹ con đều là con một và con cũng vậy nên từ nhỏ đã không có bà con hay cô dì để yêu thương như những gia đình khác... vì vậy khi con về Nhã gia làm dâu, con cũng rất muốn nhận được tình yêu thương của ba, mẹ... Mẹ yên tâm, sau này nếu Văn muốn ra đi con sẽ vui vẻ mà buông tay chị ấy, không 1 lời oán trách... nhưng xin mẹ đừng ghét bỏ con!!

Bà Nhã òa khóc nức nở, bà ôm lấy Lộ Khiết An xoa đầu nàng...

-Không, mẹ không ghét con... từ nay về sau, cho dù con với Văn có ly hôn thì mẹ vẫn sẽ yêu thương con như con gái của mình... bởi vì cái mạng già này là do con nhặt lại và bởi vì mẹ đã bắt đầu yêu thương con từ chính trái tim mình!!

-Mẹ....

-Đủ rồi, đủ rồi...!!! Mẹ à ở bệnh viện mà khóc thế này không tốt đâu!!

Nhã Tịnh Văn lên tiếng cắt ngang... gì mà người thì nói 'buông tay' , người thì nói 'ly hôn' khiến tâm trạng cô buồn bực không thôi... sao không hỏi ý kiến của cô có thật sự muốn không??

-Mẹ à mẹ cũng mệt rồi hay để Văn đưa mẹ về đi, con bắt xe về cũng được!

-Ngốc!!... mẹ còn có bạn mẹ chờ bên ngoài, con quên rồi sao.... ??? Để Văn đưa con về, con bị thương thế này sao tự về được?

-Nhưng...

-Cứ nghe theo mẹ đi!!

Nhã Tịnh Văn lạnh giọng nói rồi quay sang nói với bà Nhã

-Con đưa mẹ ra ngoài, về nhớ nghỉ ngơi cho tốt không hoảng sợ nữa được không??

-Ừ...

Ra tới bên ngoài, Nhã phu nhân liền nắm tay cô dặn dò:

-Đêm nay con qua ngủ chung với An An đi dù sao hai đứa cũng đã kết hôn, còn cùng là nữ nhân... chỉ là ngủ chung thôi không sao đâu, nhớ phải canh con bé thật kĩ, con bé mà xảy ra vấn đề gì mẹ không tha cho con đâu!!

-Vâng con biết rồi mà! Mẹ về đi!!

Nhã Tịnh Văn lại bước vào phòng, cô đi đến cạnh Lộ Khiết An, nói:

-Bây giờ tôi đưa cô về! Tôi cũng đã đóng viện phí..!

-Ừm...mai mốt em sẽ trả cho chị!

Nhã Tịnh Văn cau mày có hơi tức giận nhưng không muốn bộc phát ra ngoài ,cô gằn giọng...

-Không cần! dù sao cô cũng cứu mẹ tôi, tại sao cô lại không tiếc thân mình như vậy...??

Tính ra Lộ Khiết An không những đã cứu mẹ cô còn cứu cô 1 mạng khi ở bên Hàn. Tại sao đứa ngốc này luôn chỉ nghĩ đến người khác chứ không nghĩ đến bản thân mình?

-Em đã nói rồi em không thể trơ mắt đứng nhìn, nếu đổi lại là chị thấy mẹ em như thế chị sẽ không cứu sao? Với lại, em không muốn thấy chị phải buồn khổ cả đời... Cũng hay mà, dùng những vết thương này đổi lại được mẹ chị yêu thương không phải hay sao?

-Lộ Khiết An...

Nhã Tịnh Văn tức giận ghì mạnh Lộ Khiết An xuống giường, cô gắt lên:

-Đừng bao giờ đem mạnh sống mình ra mà đùa giỡn, tôi sẽ không tha cho cô đâu!!

-Chị...ưm

Nhã Tịnh Văn hôn Lộ Khiết An khiến nàng mở to mắt sững sờ. Chị ấy vậy mà lại hôn nàng? Lộ Khiết An từ từ nhắm mắt, nàng đưa tay lên cổ Nhã Tịnh Văn khiến cả hai rơi vào 1 nụ hôn thật sâu.

Cạch_

Tiếng cửa mở ra kèm theo lời nói của 1 y tá

-Cô Lộ, đây là liều thuốc của cô... Ơ... Xin lỗi... xin lỗi, tôi chưa thấy gì hết tôi, tôi để thuốc ở đây nha!!

Cô y tá nhanh chóng đóng cửa lại ôm ngực thở hổn hển, chuyện quái gì đang xảy ra vậy, hai mỹ nhân hôn nhau??? Má ơi kíƈɦ ŧɦíƈɦ, quá kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi.... 1 con dân LGBT như mình sao chịu nổi đã kích này đây, phải đi buông chuyện cho bớt sốc mới được!!!

Trong phòng hai người kia thì lúng túng không thôi, Nhã Tịnh Văn đỡ Lộ Khiết An ngồi dậy rồi đi kiếm 1 chiếc xe đẩy để đưa nàng ra cửa trở về nhà riêng của hai người!

.

.

.

.

-Tôi đi mua đồ ăn cho cả 2, cô đi tắm đi đợi tôi về sẽ xức thuốc cho cô!!!

-Vâng!

Đỡ Lộ Khiết An lên phòng, Nhã Tịnh Văn nhanh chóng lái xe đi mua đồ chỉ còn lại mình Lộ Khiết An, nàng không biết làm sao để cởi bỏ

bộ đồ trên người ra khi tay trái của nàng đã bị trật còn đầu gối thì đau rát đến không thể cử động!!

Nhã Tịnh Văn mua 1 tô mì vịt tiềm cùng 1 hộp cháo... khi trở về liền bước ngay lên phòng của lộ Khiết An, nhưng vừa mở cửa phòng thì cảnh tượng đập vào mắt cô khiến cô hơi hoảng sợ... Lộ Khiết An đang ngồi thẫn thờ trên giường tay còn cầm theo 1 cây kéo, Nhã Tịnh Văn đi nhanh tới giật lấy cây kéo trên tay nàng hỏi:

-Cô cầm kéo tính làm gì vậy???

-Em... Em không cởi đồ được tính lấy kéo để cắt bỏ!!!

Nhã Tịnh Văn lại tự trách bản thân mình không hiểu tình hình, 1 cô gái đang bị thương từ đầu đến chân như vậy làm sao có thể cử động mà cởi đồ, Nhã Tịnh Văn thở dài nói với nàng

-Nếu cô không ngại... tôi giúp cô cởi, mà bây giờ cô đang bị thương thế này thì cũng nên dẹp bỏ ngại ngùng sang 1 bên thì hơn!!

-Chị.... chịu giúp em thật sao??

-Bây giờ cô ráng đứng lên một chút đi, tôi sẽ giúp cô cởi!!!

-Vâng!

Nhã Tịnh Văn hít sâu một hơi, tay run run cởi đi chiếc áo thun của lộ Khiết An sau đó cô cũng cởi nốt chiếc quần jean dài vướng víu kia, Lộ Khiết An hơi nhăn mặt khi chiếc quần cạ đến vết thương, nhưng nàng vẫn quyết không kêu lên tiếng nào.

-Bây giờ tôi sẽ cởi đồ lót!

-Được!!

"Bình tĩnh đi Nhã Tịnh Văn... nàng ta có cái gì thì mày cũng có cái ấy thôi, có gì mà phải hồi hộp!!!"

Nhã Tịnh Văn từ từ cởi khóa chiếc áσ ɭóŧ của lộ Khiết An, đập vào mắt cô là 2 khỏa ngực trắng trẻo, căng tròn của tuổi mới lớn... trên đỉnh còn ngự trị 2 viên trân châu hồng hào trông rất đẹp mắt. Lộ Khiết An thấy bên dưới có chút mát lạnh lại nhìn đến ánh mắt của Nhã Tịnh Văn, nàng cảm thấy xấu hổ không thôi... muốn lấy tay để che lại nhưng nếu làm như vậy cả 2 sẽ càng thêm khó xử, nên nàng cũng cắn cắn môi mà nhìn sang nơi khác.

Nhã Tịnh Văn cố gắng không nhìn đến 2 khỏa ngực căng tròn ấy nữa, tay cô càng run hơn khi bắt đầu cởi bỏ luôn chiếc qυầи иɦỏ của lộ Khiết An... Một mảnh xuân xanh tươi đẹp cứ thế hiển lộ ngay trước mắt, mảnh đất hồng hào được che phủ bởi những sợi lông tơ mịn màng khiến Nhã Tịnh Văn là con gái còn phải cảm khái trước thân hình nàng!!.... Quá đẹp, đẹp đến không thể rời mắt được, không chỉ riêng những nơi riêng tư mà cả tổng thể đều rất hoàn mỹ, ví như tấm lưng trắng nõn mịn màn, đôi chân dài thon gọn cùng bờ mông căng tròn tạo nên vòng eo tuyệt mỹ đến độ... Nhã Tịnh Văn cứ như vậy mà nhìn không chớp mắt!!

Cố ép bản thân không nhìn đến nữa, cô bế Lộ Khiết An đi vào phòng tắm. Đặt nàng ngồi ở trên một chiếc ghế đã được chuẩn bị sẵn, bên này... Nhã Tịnh Văn lại đổ nước ra bồn, sau khi thử độ nước đến 3 lần, Nhã Tịnh Văn mới bế lộ Khiết An vào bồn, cô sợ chấn thương nơi đầu gối của nàng bị vào nước nên khuyên nàng gác hãy chân lên thành bồn... còn tỉ mỉ lấy khăn tắm quấn lại, vì lẽ đó mà tư thế ngồi của Lộ Khiết An bây giờ càng thêm khiến nơi thần bí kia phơi bày ra trước mắt.

Nhã Tịnh Văn vô tình lướt trúng đến nơi đó khiến mặt cô đỏ bừng, tim đập loạn xạ, bụng dưới sôi trào một loại cảm giác rất khó chịu và cơ thể thì nóng như lửa đốt!!

Không phải Nhã Tịnh Văn hoàn toàn không biết đến sắc dục chỉ là lúc trước cô cho nó không quan trọng đối với cô, nhưng bây giờ khi nhìn thấy cơ thể của lộ Khiết An... không hiểu sao ham muốn sắc dục trong cô lại nổi lên mạnh mẽ như vậy!... Lúc trước Khi yêu Trịnh Tuấn, cô cũng chưa bao giờ có cảm giác như thế đối với hắn vậy mà bây giờ cô lại nổi lên ham muốn với 1 người, mà lại là nữ nhân nữa chứ. Có phải từ sau khi xác định bản thân mình có rung động với nàng thì suy nghĩ của cô ngày càng biếи ŧɦái hơn không?? Cô rất muốn được chạm vào cơ thể nàng, được vuốt ve từng tấc da thịt mịn màng, được khám phá những nơi mẫn cảm thần bí kia và nghe tiếng Lộ Khiết An nằm dưới thân cô mà rêи ɾỉ...

"Tỉnh lại đi Nhã Tịnh Văn, trong tình huống này mà mày còn suy nghĩ đê hèn đến vậy ??"

-Văn à.. Nước sẽ nguội mất!!

Nhã Tịnh Văn lúc này mới hoàn hồn, cô ngồi xuống sau lưng lộ Khiết An đổ xà bông vào bông tắm, nhẹ nhàng xoa lên lưng nàng, tấm lưng trắng nõn giờ đây lấm tấm những vết trầy xước lớn nhỏ khiến cô đau xót không thôi!... mặc dù miếng bông tắm có mềm đi nữa nhưng mà cũng khiến Lộ Khiết An phải nhăn mặt lại vì đau. Nhã Tịnh Văn không suy nghĩ nhiều, cô vứt bỏ miếng bông tắm sang 1 bên... trực tiếp đổ xà bông vào tay rồi xoa cho nàng. Lộ Khiết an ban nãy còn cảm thấy hơi đau rát nhưng bây giờ lại cảm giác mềm mại dễ chịu, khiến nàng nhắm mắt lại để tận hưởng... Sao hôm nay miếng bông tắm lại mềm mại như vậy nhỉ??... Nhã Tịnh Văn xoa lưng cho nàng xong thì có chút bối rối vì tiếp đến là xoa ở phía trước ngực, cô tự ép bản thân mình đừng suy nghĩ nhiều... chỉ là giúp nàng tắm rửa thôi cho nên cô luồn 2 tay ra trước ngực nàng mà xoa đều, cảm giác vừa vặn lại còn mềm mại này khiến cô cứ như thế mà mê đắm, Lộ Khiết An giật mình mở mắt khi thấy bên dưới ngực mình có vật gì đó đang chạm đến, nàng hoảng hồn nhìn xuống... là đôi bàn tay của Nhã Tịnh Văn đang ngự trị trên ngực nàng, nàng bối rối không dám kêu lên thành tiếng, nhưng những tác động đó lại không cách nào khiến nàng kiềm chế được mà rêи ɾỉ... Những tiếng rên đó vào trong tai của Nhã Tịnh Văn thật đúng là một âm thanh rất dễ nghe, nhưng cô lại giật mình choàng tỉnh.... cô đang làm gì thế này?? Lợi dụng lúc sơ hở mà ăn đậu hũ của lộ Khiết An sao??... Cô bối rối đứng dậy nói:

-Tôi... tôi đi ra ngoài trước lấy đồ cho cô, cô cô tự tắm cho xong rồi thì kêu tôi vào!!!

Nói xong Nhã Tịnh Văn nhanh chóng đi ra ngoài lục tìm 1 bộ đồ rộng rãi thoải mái nhất để sẵn cho lộ Khiết An, sau khi lộ Khiết An tắm xong thì nàng mới gọi Nhã Tịnh Văn vào bế nàng ra giường, cô không dám nhìn đến thân thể Lộ Khiết An quá lâu nữa để lại bị tác động cho nên động tác của Nhã Tịnh Văn rất nhanh, cô lau người cho nàng, xức thuốc rồi nhanh chóng mặc đồ lại cho nàng!!

-Tôi xuống hâm cháo cho cô, ăn xong rồi uống thuốc!!!

-Vâng cảm ơn chị

Lộ khiết An cứ cảm thấy đây giống như là một giấc mơ đẹp mà khi tỉnh lại... mọi thứ đẹp đẽ ấy đều sẽ tan biến hết, được chị ấy tận tình chăm sóc như thế này vẫn là lần đầu tiên, cho dù là mộng nhưng cũng là 1 giấc mộng hoàn mỹ vô cùng nên hãy cứ để nàng tham lam hưởng thụ thêm 1 chút đi rồi hãy đánh thức nàng, nàng sợ khi thức dậy... hiện thực sẽ lại tàn khốc như trước đây!!!

Nhã Tịnh Văn cẩn thận đút từng muỗng cháo cho nàng sau đó còn tỉ mỉ xem xét từng viên thuốc thật kỹ rồi mới đưa cho nàng uống!!!

-Cô nghỉ ngơi đi chắc cô cũng mệt rồi, À...tối nay tôi sẽ ngủ tại phòng cô, bác sỹ nói có thể khuya nay cô sẽ phát sốt cần có người bên cạnh, tôi ngủ ở sofa cũng được!!!

-Không!!...chị cứ nằm trên giường đi dù sao giường cũng rộng mà, nếu chị cảm thấy khó chịu thì có thể để con gấu ở chính giữa mà ngăn cách ( gấu của Triệu Lệ Minh tặng á🤣), em sẽ không đυ.ng tới chị đâu để chị nằm sofa em cũng sẽ không ngủ được!!

-Ừ như vậy cũng được!!

Nhã Tịnh Văn qua phòng làm việc còn lại lộ Khiết An nằm bấm điện thoại, lát sau có 1 tin nhắn đến từ Triệu Lệ Minh, cô rủ nàng ngày mai đi uống cà phê, dạo phố nhưng nàng từ chối vì nàng nói vừa bị tai nạn xe nên Triệu Lệ Minh liền gọi điện thoại tới ngay và hỏi thăm nàng, cô nói muốn ngày mai đến thăm nàng... nàng nói không cần nhưng vì cô nhất quyết muốn đến cho nên nàng cũng không còn ngăn cản nữa.... Trong đời nàng từ đó đến bây giờ chưa 1 ai thực sự coi nàng là bạn, chăm sóc và quan tâm nàng như Triệu Lệ Minh và a.Phong cho nên bây giờ... nàng cũng chỉ có 2 người là bạn tốt nhất, nàng nỡ lòng nào mà từ chối ý tốt của Triệu Lệ Minh đây!? nhưng hình như Văn không thích Minh tỷ cho lắm, ngày mai nàng phải nói thế nào để chị ấy không còn bày ra vẻ mặt bực tức đối với Triệu Lệ Minh nữa, dù sao người ta cũng là có lòng mà đến!!!

Nhã Tịnh Văn sau khi làm việc xong cũng đã 9 giờ tối, cô trở về phòng Lộ Khiết An mang theo gối và chăn của mình! những tưởng nàng đang ngủ ai ngờ nàng vẫn còn đang coi ti vi, Lộ Khiết An nhìn thấy Nhã Tịnh Văn bước vào thì cười nói:

-Chắc chị cũng đã mệt rồi, lên giường ngủ đi... em cũng đã đặt gấu ngăn ra rồi nên chị đừng lo!!!

Nhã Tịnh Văn có hơi nhíu mày nhưng cũng bước lên giường nằm cạnh nàng đưa lưng về phía nàng chỉ nói 1 câu 'ngủ ngon'

Lộ Khiết An vì hôm nay cũng đã quá mệt mỏi lại còn đau nhức vì vết thương nên cũng sớm chìm vào giấc ngủ, sau khi nghe được tiếng thở đều đều của lộ Khiết An thì nhã Tịnh Văn xác định nàng đã ngủ say, cô quay sang nhìn Lộ Khiết An, ánh đèn đường chiếu vào càng thèm khắc họa sườn mặt tinh xảo của nàng.... vì chân Lộ Khiết An bị thương nên không thể nằm nghiêng cho nên nàng đang nằm thẳng, Nhã Tịnh Văn thấy thế bèn đem con gấu chắn giữa 2 người mà quăng mạnh xuống đất, sau đó lấy đầu nàng gác lên tay cô, hai tay ôm ngang hông nàng mà vui vẻ mỉm cười rồi cũng chìm vào giấc ngủ say!!!