Chương 13: TÔI ĐẾN ĐÓN VỢ TÔI

"Ai mang theo gió cùng chút mưa...

Rửa sạch tâm tôi cùng nước mắt"

Lộ Khiết An ngồi trên chiếc xích đu, vừa đung đưa vừa ngâm nga lời bài hát mà nàng rất yêu thích mỗi khi buồn, nó cứ như biểu lộ tất cả tâm tình của nàng lúc này!!!

Gió đêm thổi đến làm nàng có chút lạnh, nàng chỉ mặc 1 chiếc đầm dây ôm sát khiến cơ thể có chút run rẩy.... cũng may xung quanh khu đô thị mới này an ninh rất nghiêm ngặt nếu không thì 1 cô gái xinh đẹp như nàng lại ngồi một mình ở nơi đây thật không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Lộ Khiết An không hề để ý đôi bàn chân nàng từ khi nào đã đầy rẫy những vết xước.... nhưng làm sao mà nàng có thể để ý đến sự đau đớn nhỏ nhoi này khi trong tim nàng còn đau hơn gấp trăm lần!!!

Gió đêm càng lúc càng lớn khiến Lộ Khiết An bất giác đưa hai tay ôm lấy cơ thể mình, chợt có một chiếc áo phông được ai đó khoác lên người nàng, làm nàng giật mình quay đầu nhìn lại....

Nhã Tịnh Văn còn đang ôm ngực thở hổn hển, có vẻ như cô đã chạy rất nhanh để đến đây, lộ Khiết An ngạc nhiên hỏi:

-Sao chị lại ở đây???

-Tôi....chuyện tối nay tôi không phải cố ý quên mà vì.... Nói tóm lại tôi và Trịnh Tuấn không hề có....

Lộ Khiết An đưa tay che miệng Nhã Tịnh Văn lại, nàng nở nụ cười nói:

-Chị không cần phải giải thích với em, sao cũng được, tóm lại em không trách chị!!! Đừng vội mủi lòng vì một người khi bây giờ chị không hề biết trong lòng người đó đang nghĩ gì. Thà chị cứ lạnh lùng như lúc đầu có lẽ em sẽ dễ dàng hạ quyết tâm hơn!!!

-Cô nói vậy là sao??

-Không có gì, chúng ta về thôi!!

Lộ Khiết An bước qua người Nhã Tịnh Văn nhưng Nhã Tịnh Văn đã nhanh chóng giữ chặt tay nàng

-Cô nói cho rõ đi, ý cô là gì???

Nhã Tịnh Văn còn chưa nói xong thì một cảm giác ẩm ướt liền hiện lên ở đầu môi cô.... khiến cô trợn tròn mắt kinh ngạc, hơi nóng ẩm ướt này làm cô sửng sốt mất vài giây, Lộ Khiết An là đang hôn cô sao..????

Nhã Tịnh Văn nhanh chóng đẩy Lộ khiết An ra, cô lắp bắp:

-Cô, cô làm gì vậy???

Lộ Khiết An cười buồn ...

-Dù sao chị cũng đã ghét em, thêm 1 chút ghét thì có là gì???

-Cô....

Nhã Tịnh Văn còn chưa kịp phản ứng thêm gì thì lộ Khiết An đã nhanh chóng bước đi, Nhã Tịnh Văn đành phải bước theo sau nàng, nhìn bóng lưng gầy bạc, cô tịch của nàng... lòng cô bỗng có một loại cảm giác gì đó gọi là.... đau lòng!!!

"Nhã Tịnh Văn... xin chị đừng thương xót em, thứ em cần là tình yêu của chị chứ không phải là sự thương hại !!...nếu như đã không yêu cũng đừng ban cho em 1 chút gọi là....ảo tưởng !!!"

.

.

.

.

.

.

.

.

Nhã Tịnh Văn cả một đêm không tài nào chợp mắt vì cứ mãi nhớ đến gương mặt đầy đau thương của Lộ Khiết An cho đến gần sáng... cô mới có thể mơ mơ màng màng mà đi vào giấc ngủ chập chờn!!!

Vừa bước xuống phòng ăn, mùi cháo thơm phức bóc lên khiến cô cảm thấy có chút đói... dù sao cả buổi tối hôm qua đều là gây nhau với lộ Khiết An cho nên cô cũng chưa có chút gì để bỏ bụng.

Nhã Tịnh Văn suy nghĩ gì đó rồi lại đi ngược lên lầu đến trước cửa phòng của Lộ Khiết An, cô gõ cửa mấy lần cũng không có ai mở. Cô chỉ muốn hỏi nàng có muốn cùng ăn sáng với cô không, cô muốn nhân cơ hội này cũng có thể giải thích với nàng, nhưng chắc có lẽ lộ Khiết An đã ra ngoài rồi...!! Mà mới sáng sớm nàng ấy đi đâu mới được ???

.

.

.

.

Cả ngày hôm nay, Nhã Tịnh Văn không tài nào tập trung vào công việc được ngay cả khi cha cô kêu cô lên văn phòng chủ tịch để bàn về dự án sắp tới, cô vẫn cứ như là cái xác không hồn khiến ông Nhã cũng phần nào để ý...

-Giám đốc Nhã, hôm nay con có chuyện gì bận lòng sao???

-A... Không, con chỉ đang suy nghĩ về dự án sắp tới !!

-ừm... không có gì thì tốt, vậy dự án sắp tới giao cho con!!!

-Vâng!!

Ngay khi Nhã Tịnh Văn tính đi ra ngoài thì ông Nhã đã kịp kêu cô lại, ông nói:

-Dạo này con với An An vẫn ổn chứ???

- Vâng, vẫn ổn thưa ba!!!

-Ừ ổn là tốt rồi!!! Con đừng trách ba nhiều chuyện mà xen vào chuyện riêng tư của hai con, nhưng ba thấy Lộ Khiết An là thật lòng yêu mến con, mặc dù tình cảm của con bé có chút sai trái nhưng mà dù sao, con bé vẫn là một cô gái lương thiện...!! Qua nhiều lần cha tiếp xúc với con bé, ta cảm nhận được như vậy!!... con bé không hề đỏng đảnh hay bướng bỉnh như lời mà người ta vẫn hay đồn đại! Rảnh rỗi con hãy ghé qua nhà thờ phaolo 1 chuyến rồi sẽ hiểu những gì ta nói hôm nay, ta không phải vì công ty này nên mới nói đỡ cho con bé, chẳng qua... ta không muốn nhìn thấy giữa 2 con xảy ra hiểu lầm càng lúc càng lớn!!! nếu không yêu thì có thể xem nhau như tỷ muội mà đối đãi... đừng nên quá hà khắc với con bé, dù sao con bé vẫn còn nhỏ !!!

-Vâng!!!

Nhã tịnh văn thơ thẩn đi trở về phòng, cô xoa xoa thái dương suy nghĩ... ngay cả cha cô cũng nói nàng tốt, vậy là cha cô cũng nhìn ra được cô quá hà khắc với nàng hay sao???... Từ nhỏ tới lớn, Nhã Tịnh Văn mặc dù có đôi chút lạnh lùng nhưng đối xử với mọi người xung quanh vẫn rất chừng mực, chỉ có duy nhất đối với Lộ Khiết An mới trở nên hà khắc như vậy!!!... Yêu một người không có gì là sai, nàng không đáng để phải nhận những thứ tồi tệ như vậy từ cô!

Nàng phải đánh đổi bao nhiêu??...phải yêu cô bao nhiêu???... và yêu cô bao lâu mới có thể chịu đựng được nhiều như vậy!???

.

.

.

Mấy ngày nay Nhã Tịnh Văn rất ít khi gặp mặt Lộ Khiết An, chỉ có duy nhất là vào những bữa cơm sau đó.... 1 là nàng ta trốn về phòng, 2 là có việc phải đi ra ngoài... dường như đang muốn tránh mặt cô vậy, khiến lòng Nhã Tịnh Văn có chút mất mác không thôi!...

Sáng hôm nay là ngày chủ nhật thế mà nàng ta từ sớm sau khi chuẩn bị đồ ăn sáng cho cô, cũng tức tốc đi ra ngoài không biết nàng ta làm gì...!! Theo như cô được biết, Lộ Khiết An không có làm công việc gì cả, vậy thì nàng ta thường xuyên ra ngoài vì lý do gì???

Nhã Tịnh Văn vừa ăn vừa suy nghĩ... nếu là lúc trước, mỗi khi chủ nhật được nghỉ, cô cũng sẽ không muốn ở nhà, cũng sẽ xách xe đi đâu đó đến tối mới về... nhưng hôm nay cô lại muốn ở nhà để nói cho rõ chuyện hôm kia, vậy mà Lộ Khiết An lại đi ra ngoài!!! Không phải nàng ta thường rất yêu thích gặp mặt cô sao??... chẳng lẽ qua sự việc đêm đó, nàng ta đã không còn tình cảm đối với cô??... là cô nghĩ nhiều hay là do tình cảm của nàng ta thực sự chỉ là bồng bột nhất thời???

Nhã Tịnh Văn lắc đầu, cố không suy nghĩ đến nàng nữa... Chợt cô nhớ đến lời nói của cha cô về nhà thờ phaolo, hôm nay cũng rảnh rỗi cô muốn ghé đến đó để xem thử... điều mà cha cô muốn cho cô biết là gì !!! Không biết từ lúc nào, Nhã Tịnh Văn lại muốn hiểu rõ hơn về con người của lộ Khiết An đến vậy!

.

.

.

8 giờ sáng, quang cảnh nơi đây vẫn còn rất yên tĩnh. Ánh nắng le lói buổi sớm mai chiếu rọi vào nhà thờ, đem đến cho cô một cảm giác bình yên và ấm áp. Cô bước nhanh vào, đưa tay cầu nguyện, cầu cho tất cả những người thân của cô, những người mà cô thương yêu luôn nhận được sự bảo hộ của Chúa Trời... ngay cả Lộ Khiết An, cô cũng muốn cầu nguyện cho nàng nhận được những điều tốt đẹp hơn!!!

Một tiếng nói nhẹ nhàng từ đâu phát ra khiến nhã Tịnh Văn bất giác nhìn xung quanh, trước mắt cô là một ma sơ với gương mặt hiền từ đang nở nụ cười

-Nếu tôi nhớ không lầm thì cô là Nhã Tiểu Thư, vợ của Lộ tiểu thư đúng không???

- Phải thưa sơ, sao sơ lại biết con???

-Hôn lễ của hai đại tiểu thư giàu có nhất nhì thành phố C này thì ai lại không biết, huống chi nó còn diễn ra ngay ở đây... Tôi vẫn ấn tượng mãi không thôi, làm sao mà quên được!!.. huống chi Lộ tiểu thư vẫn hay thường xuyên lui tới nơi này, mỗi lần cô ấy đến đều nhắc về cô với 1 gương mặt rất hạnh phúc, cho nên tôi mới nhớ ra cô!!!

-An An vẫn hay tới đây sao???

Sơ ngạc nhiên hỏi:

-Cô không biết chút gì về việc Lộ tiểu thư cho xây một cô nhi viện ở phía sau trang viên nhà thờ sao??? Báo hồi đó có đăng rất nhiều mà!

Nhã Tịnh Văn từ nhỏ đến lớn đều vùi đầu vào công việc, nói cô nhàm chán cũng được nhưng cô không mấy để tâm đến các tin tức bên ngoài... Thậm chí ngay cả tin về bản thân cô, cô cũng không buồn nhìn tới thì làm sao mà biết.

-Con không nghe em ấy nhắc tới!!

-Có lẽ cô bận nhiều việc quá nên Lộ tiểu thư cũng không muốn nhắc thôi!!! Nếu cô muốn biết... tôi sẽ dẫn đường cho cô, Lộ tiểu thư cũng đang ở đó!!

Nhã Tịnh Văn gật đầu rồi đi theo sơ, trên đường đi... lòng cô hiện lên vô vàn câu hỏi, vì sao Lộ Khiết An lại cho xây cô nhi viện ở nơi này, tại sao cô một chút gì cũng không hề biết???

Đi khoảng chừng 2 phút thì sơ liền dừng, Nhã Tịnh Văn bất giác cũng dừng theo, cô ngước mắt lên nhìn thì thấy Lộ Khiết An đang ngồi giữa 1 bầy trẻ con khoảng mười mấy đứa ở trên một bãi cỏ xanh tươi, tay nàng còn cầm theo 1 cuốn sách... hình như là đang đọc truyện cổ tích cho lũ trẻ nghe!!!

Sơ nhìn cô vẫn còn đang ngơ ngác thì mỉm cười nói:

-Còn nhớ khi xưa lúc Lộ tiểu thư chỉ vừa 14, 15 tuổi cô ấy đã theo mẹ đến nơi đây. Tình cờ nghe được câu chuyện về lũ trẻ bị bỏ rơi trước cổng nhà thờ cô ấy liền thương xót cho hoàn cảnh của chúng bèn năn nỉ cha mình góp vốn vào... cho xây dựng nên cái cô nhi viện này, mỗi năm cô ấy còn đứng ra kêu gọi các mạnh thường quân khuyên góp để nuôi dạy lũ trẻ và cô ấy cũng tự mình đứng ra dạy học cho chúng... vì vậy lũ trẻ cũng rất quý cô ấy, xem cô ấy như một người chị ruột thịt của chúng, nếu không nhờ cô ấy thì nhà thờ của chúng tôi không biết phải làm cách nào nữa vì càng ngày càng có quá nhiều trẻ con bị bỏ rơi trước cổng nhà thờ, chúng tôi thì không đủ kinh phí nên mới liên lạc với các cô nhi viện khác nhưng họ lại không nhận... vì số lượng trẻ con ngày càng nhiều, bọn họ cũng không đủ kinh phí! cho nên chúng tôi đến bây giờ vẫn còn rất mang ơn Lộ tiểu thư!!! Cô ấy là một đứa trẻ rất lương thiện, cô thật may mắn khi gặp được cô ấy trong đời!!!

Nhã Tịnh Văn cũng không nói gì chỉ đứng sững ở đó mà nhìn Lộ Khiết An, quả thực trước đây cô đã trách lầm nàng... Nàng là một người lương thiện đến vậy mà trong đầu cô.... nàng lại là một đứa con gái rất xấu xa, suy nghĩ gì đó cô quay sang hỏi:

-Sơ không thấy cuộc hôn nhân giữa chúng con là sai trái ư???

-A men.... chúa tạo ra giống cái không nhất thiết phải dành cho giống đực, chỉ cần thứ tình cảm đó không làm hại đến ai, không trái với lương tâm, đạo đức thì có gì là không thể??? Đến 1 lúc nào đó thế giới sẽ tự mình cân bằng... Có đôi khi đó cũng chính là duyên kiếp của 2 người, muốn tránh cũng không thể tránh khỏi!!!

Nhã Tịnh Văn lại trầm tư, ngay cả sơ cũng nói như vậy thế mà cô lại vẫn khư khư giữ cái ý nghĩ cổ hủ ở trong đầu, để rồi bây giờ... khi cô từ từ nhận ra bản thân đã dần rung động với nàng thì không biết điều này đã quá muộn hay chưa!?

Ánh nắng mặt trời càng lúc càng rõ, soi sáng gương mặt tinh xảo của Lộ Khiết An, nàng đang cười đùa rất vui vẻ với lũ trẻ, cả đám người bây giờ đang đứng lên khiêu vũ cùng nhau, rộn ràng cả 1 góc sân vườn!! Hôm nay nàng mặc 1 bộ váy vintage màu xanh ngọc bích, tóc buộc đuôi ngựa cao cao làm lộ ra chiếc cổ thon ngần trắng trẻo. Trên môi ngự trị nụ cười tỏa nắng khiến Nhã Tịnh Văn càng thêm ngẩn ngơ. Cô khoanh tay, lưng dựa vào thân cây, miệng vô thức cũng cong lên thành 1 nụ cười... Sơ bên cạnh cũng đã đi từ lúc nào chỉ còn 1 mình cô đứng đó mà nhìn, Lộ Khiết An ở trong đám trẻ cứ như 1 tiểu thiên sứ lưu lạc ở nhân gian. Tình cảnh này sẽ vẫn đẹp biết bao nếu như không có sự xuất hiện của người kia.... Là Triệu Lệ Minh? Không sai, chính là cô ta.

Cô ấy đang mở 1 chai nước suối đưa cho Lộ Khiết An sau đó còn phát nhiều chai nước khác cho lũ trẻ, chuyện cũng không có gì là quá nếu như Triệu Lệ Minh không đưa tay lên lau đi mồ hôi trên trán nàng, đồng thời nhen nhóm luôn ngọn lửa ghen tuông trong lòng Nhã Tịnh Văn.

Cô sải bước nhanh về hướng hai người, tay cô bắt lấy tay Triệu Lệ Minh khiến cả hai người kia cùng giật mình nhìn lại.

-Chị... chị làm gì ở đây??

-Cô làm gì ở đây?

Cả hai đều đồng thanh hỏi Nhã Tịnh Văn, nhưng Nhã Tịnh Văn lại liếc Triệu Lệ Minh 1 cái rồi mới nói:

-Tôi đến đón vợ tôi!!

Lộ Khiết An càng trợn to mắt hơn, chị ấy thật là đến đón nàng sao??

Nhã Tịnh Văn quay sang nhìn Lộ Khiết An với 1 ánh mắt âu yếm nói:

-Vợ ơi, ban nãy vợ nấu ăn thật tệ đó, chị không ăn được miếng nào, hay bây giờ vợ bồi thường cho chị, dẫn chị đi ăn nha!!

Lộ Khiết An hoảng hồn đưa tay lên trán Nhã Tịnh Văn hỏi lại

-Chị, chị không sốt đó chứ ?? Có cần đi bệnh biện không?

-Ngốc à?? Chị rất bình thường, vợ mỗi ngày đều chăm sóc chị chu đáo như vậy thì có chuyện gì được ???

-Hả ???

-Thôi nào chúng ta đi ăn nha!!

Lúc này bọn trẻ con đang há hốc mồm bên cạnh nghe đến chữ 'ăn' mới nhao nhao lên, thay phiên nhau nói

-Tụi em cũng muốn đi, tỷ tỷ xinh đẹp... cho tụi em đi với!!!

Nhã Tịnh Văn quay sang nhìn xuống lũ trẻ đáp:

-Tụi em muốn đi cũng được nhưng mà các em quá đông sao ta có thể chở hết được, như vậy đi... ta ra 1 câu đố ai trả lời được thì đi không thì ở nhà, thế nào?

-Được ạ, tỷ tỷ đố đi!!

-E hèm, nghe kĩ nha... 1 ngày kia có người kêu các em vào rừng để hái trái cây, ai hái nhiều nhất sẽ được thưởng nhưng mà các em lại nghe được ở trong rừng sâu kia có 1 bà phù thủy vô cùng ghê rợn chuyện bắt cóc trẻ em để ăn thịt, vậy tụi em có đi không hay ở nhà???

Trẻ con mà.. ai nghe đến hai từ phù thủy mà không sợ, tất cả đều đồng thanh nói:

-Ở nhà ạ!!

-Tốt!! Là do các em nói đó nha chứ ta không ép à!!

Nhận ra là mình bị lừa đám nhóc bèn nhao nhao phản đối, Nhã Tịnh Văn thì cười lên ha hả...

Triệu Lệ Minh lúc này mới tới gần Lộ Khiết An hỏi nhỏ

-Hôm nay cô vợ hắc ám của em có bị gì không, sao thay đổi 180• vậy?? Hay cô ta đã bắt đầu rung động với em rồi nên mới ghen???

Lộ Khiết An mỉm cười nhưng trong mắt lại chứa đầy chua xót

-Không đâu, chị ấy chẳng qua là vì tính chiếm hữu thôi, dù sao trên giấy tờ chúng em vẫn là đôi thê-thê danh chính ngôn thuận! Con người mà... ai không có 1 chút đố kị cùng chiếm hữu bao giờ... Chị ấy cũng vậy thôi, giữa chúng em sẽ không bao giờ có tình yêu từ hai phía, mãi mãi vẫn chỉ là em đơn phương !

-Nếu đã vậy em vẫn muốn tiếp tục ?

-Không!! Em sẽ không ràng buộc chị ấy nữa! Kể từ đêm hôm đó xảy ra chuyện, em mới thật sự hiểu... trong tim chị ấy sẽ không bao giờ có em! Em muốn khiến 1 người yêu mình dù bao lâu cũng sẽ có cơ hội nhưng sẽ không bao giờ ép buộc được xu hướng tính dục của mỗi người! Đúng thời điểm em sẽ ra đi, nhưng không phải là lúc này!!!

Triệu Lệ Minh đau lòng thay nàng, đưa tay tính vuốt đầu Lộ Khiết An nhưng bàn tay cô rất nhanh lại bị 1 bàn tay khác giữ chặt lại giữa không trung !!

-Triệu tiểu thư, hầu như mỗi lần tôi sơ ý, cô đều muốn đυ.ng chạm vợ tôi nhỉ???

Triệu Lệ Minh mỉm cười rút tay lại, nói

-Ha... vậy thì Nhã tiểu thư phải giữ cho thật cẩn thận nha vì biết đâu được... món cơm nguội của cô ngày nào lại là sơn hào hải vị của tôi!

-Cô...

Nhã Tịnh Văn tức giận quay sang nắm tay Lộ Khiết An kéo đi!!

-Triệu tiểu thư cáo biệt !! Cũng mong không bao giờ gặp lại cô!!

Triệu Lệ Minh đứng nhìn theo, cô nhếch môi cười, 1 nụ cười nửa miệng!!

-Chị muốn đi đâu?

Lộ Khiết An bị Nhã Tịnh Văn nắm chặt đến đau tay, nàng thắc mắc hỏi

-Đi ăn món lề đường ,món nào ngon cô cứ dẫn tôi đi ăn!!

-Nhưng sao hôm nay chị đến đây??

Nhã Tịnh Văn chợt ngưng bước chân, cô lắp bắp

-Tôi... Tôi chỉ là tình cờ đến đây, hôm nay là chủ nhật mà, tôi cũng muốn đến đây cầu nguyện rồi đi dạo, sau đó liền gặp cô!

Lộ Khiết An cúi đầu mỉm cười tự nói với chính mình

"Quả nhiên không phải vì mày, mày còn mơ tưởng gì nữa Lộ Khiết An!!!"

-Đi thôi ngây ngốc ở đó làm gì?

-Đợi em với!!!

Lộ Khiết An nhanh chân chạy theo Nhã Tịnh Văn. Sao cũng được, miễn được bên cạnh chị ấy trọn vẹn 1 ngày đã là tốt rồi!!!