Chương 47

Edit : Phương Thiên Vũ

Trên giường lớn trong phòng nghỉ, Hạ Duy Y bĩu môi, rầu rĩ oán giận,“Hừ, người xấu ! Ăn xong lau miệng bỏ chạy !” Lăn hai vòng trên giường, ngồi dậy xoa thắt lưng có chút đau, lại vỗ vỗ chân có chút mềm, đứng dậy mở tủ quần áo Tư Minh Dạ ra.

“Vì sao không có quần áo của mình ?” Cầm áo sơ mi của Tư Minh Dạ, sau đó nghĩ lần mặc như vậy Tư Minh Dạ rất tức giận, bĩu môi, bất đắc dĩ đi ra phòng nghỉ tìm quần áo của cô.

Cũng may ngoại trừ áo sơ mi của cô nằm ở ngoài, những cái khác đều ở trên đệm. Vội vàng nhặt mặc lên, kỳ thật này vốn ngay cả một tí bụi cũng không có, cho dù rơi trên mặt đất cũng rất sạch.

Lắc lắc tay áo áo sơ mi,“Thật lớn nga !” Cô bộ dáng vốn nhỏ nhắn xinh xắn, áo sơ mi Tư Minh Dạ trên người cô, vừa rộng lại vừa lớn, cũng có thể làm thành váy.

Một vòng một vòng đem tay áo xoắn lên, lại đem vạt áo sơ mi cột lại, sau đó đánh giá mình một chút,“Đi ra ngoài như vậy, Dạ hẳn là sẽ không tức giận đi ?”

“Két”

Lục Vân nghe tiếng mở cửa, phản xạ ngẩng đầu liền thấy cửa mở một chút, từ bên trong vươn ra một cái đầu nhỏ, nhìn trái nhìn phải tựa như đang tìm cái gì.

Ngũ quan xinh xắn, hai má phấn nộn, đôi mắt linh động giống như búp bê khiến người ta trìu mến, nhưng đáng tiếc…

Lục Vân lắc lắc đầu, nhìn qua cô gái bộ dáng ngây thơ như vậy cư nhiên là người tình của tổng tài, nhưng lại muốn quyến rũ Cận, thật sự là người không thể nhìn tướng mạo, bộ dáng cô nhìn qua cũng khoảng 18, 19 tuổi đi ?

Đang nghĩ đã thấy Hạ Duy Y đi tới trước mặt cậu, thanh âm ngọt ngào hỏi,“Cậu là ai ?”

Lục Vân nhíu mày, tuy rằng không vui nhưng cậu hiện tại là thư ký tổng tài, hơn nữa tổng tài giống như rất xem trọng người phụ nữ này, cậu cũng không muốn rõ ràng đắc tội cô, thản nhiên phun ra hai chữ,“Lục Vân !”

Hạ Duy Y nghiêng đầu đánh giá cậu, bên người cô lúc ẩn lúc hiện đều là soái ca, cho nên cô thấy Lục Vân bộ dáng cũng bình thường, nhưng cũng rất dễ nhìn. Hơn nữa tuy rằng cô cũng thích xinh đẹp nhưng không phải người trông mặt mà bắt hình dong,“Cậu không thích tôi ?”

Lục Vân cả kinh, không nghĩ tới cảm giác cô nhạy bén như vậy, giương mắt nhìn lại đã thấy cô cũng giống như không để ý, Hạ Duy Y lại hết nhìn đông tới nhìn tây một lát, hỏi,“Cậu có biết Dạ ở đâu không ?”

Lục Vân có chút không rõ, mặc kệ là ai, biết người khác chán ghét mình trong lòng đều không thoải mái chứ ? Sao cô như một chút cũng không để ý ?

“Tổng tài đang họp !”

Hạ Duy Y kéo tóc nghĩ nghĩ, Dạ giống như nói qua anh phải đi họp nhưng cô khi đó mơ mơ màng màng không nhớ kỹ, có chút bất mãn móm miệng, cô hẳn là nên đem Tiểu Hùng đến !

Trực tiếp ngồi xuống đối diện Lục Vân, gục ở bàn, một bộ dáng mệt mỏi, yếu ớt hỏi,“Dạ còn bao lâu mới trở về ?”

“Ách… Hẳn là nhanh !”

“Nga…”

Một lát sau, Lục Vân cuối cùng nhịn không được hỏi,“Cô không tức giận sao ?”

Hạ Duy Y khó hiểu nhìn về phía cậu, trong mắt mờ mịt,“Tức giận ? Dạ không có chọc tôi tức giận a ?” Tuy rằng lúc nãy hai người có cãi nhau, nhưng hiện tại không phải đã tốt lắm sao ?

“Không phải… Tôi là nói, biết tôi chán ghét cô, cô không tức giận sao ?” Lục Vân trong lòng có chút tò mò.

Hạ Duy Y kỳ quái nhìn cậu,“Vì sao phải tức giận ? Tôi lại không biết anh, tôi cũng không thích anh a !”

Lục Vân có chút im lặng, cô có cần phải trực tiếp như vậy không a ? Cậu rất hoài nghi cô căn bản chính là đang trả thù cậu ! Nhưng nhìn đôi mắt trong suốt thấy đáy kia, trong lòng cậu hoài nghi lại dần biến mất, nhịn không được nhíu mày, người như vậy làm sao có thể làm người tình của người khác ?

Vốn việc này cậu nhắm mắt lại không nhìn tới là tốt rồi nhưng người phụ nữ này cố tình có liên quan đến Cận. Tuy rằng mới tiến vào Tuyệt Thế không lâu nhưng cậu cũng biết Tư Minh Dạ tuyệt đối là người không thể chọc. Cậu chỉ sợ nếu Cận dây dưa với cô không rõ, cuối cùng sẽ rước họa vào thân, nhịn không được thử hỏi,“Cô cùng Vũ Văn Cận có quan hệ gì ?”

“Vũ Văn Cận là ai a ?” Hạ Duy Y nhíu mày, không rõ cậu sao hỏi vấn đề có chút kỳ quái.

“Cô không biết Vũ Văn Cận là ai ?” Lục Vân hoài nghi nhìn cô, vừa rồi ảnh chụp cậu xem qua, rõ ràng cô cùng Cận thân mật như vậy, bây giờ lại nói không biết Vũ Văn Cận là ai ?

Lục Vân vùi đầu công tác, không thèm nhắc lại, cậu thiếu chút nữa cũng bị bề ngoài vô tội của cô lừa gạt. Hạ Duy Y cảm giác được người đàn ông này càng chán ghét cô, nhưng cô cũng không để trong lòng, chỉ có chút bất mãn Tư Minh Dạ lâu như vậy cũng chưa trở về.

Đột nhiên, điện thoại trên bàn vang lên, Hạ Duy Y bất mãn xoa lỗ tai, bởi vì điện thoại ngay bên cạnh lỗ tai cô.

Lục Vân cũng không có liếc nhìn cô một cái, trực tiếp cầm điện thoại, có chút nghi hoặc hỏi,“Mẹ tổng tài ?”

Lục Vân câu hỏi mới ra khỏi miệng, thang máy liền “Đinh –” một tiếng. Thanh âm “cóc cóc” của giày cao gót vô cùng vang dội, Lục Vân vội vàng đứng dậy,“Lão phu nhân…”

Hứa Nhã Lệ không vui nhìn cậu,“Tôi rất già sao ?”

“Không…” Lục Vân lời còn chưa ra khỏi miệng, Hạ Duy Y liền xoay người nhìn Hứa Nhã Lệ nói,“Bà vốn chính là một bà lão !”

Thấy Hạ Duy Y, gương mặt Hứa Nhã Lệ nháy mắt vặn vẹo,“Con hồ ly tinh này !” Thù mới hận cũ cùng một chỗ, Hứa Nhã Lệ xông lên muốn vươn tay cho cô một bạt tai.

Chỉ là tay vừa mới giơ lên, Hạ Duy Y chen chân vào nhẹ nhàng đảo qua,“Ầm” một tiếng, thanh âm một vật nặng ngã xuống đất, vô cùng rõ ràng.

Hứa Nhã Lệ hơn nữa ngày mới chống đỡ ngồi dậy, ngồi dưới đất khóc lớn,“Tôi không muốn sống nữa… Con hồ ly tinh này câu dẫn con tôi không nói, cư nhiên còn dám ra tay đánh ta…” Đưa tay giữ chặt ống quần Lục Vân khóc kể nói,“Cậu hãy phân xử đi, con hồ ly tinh này câu dẫn con tôi không nói, còn làm bị thương con dâu tương lai của tôi. Bây giờ Tiểu Nhu còn ở trong bệnh viện, con hồ ly tinh này cư nhiên quấn lấy con tôi không cho phép nó đi bệnh viện gặp Tiểu Nhu… Tôi rốt cuộc là tạo nghiệt gì a…”

Lục Vân trách cứ nhìn thoáng qua Hạ Duy Y, đưa tay giúp đỡ Hứa Nhã đứng lên. Tuy người phụ nữ này lúc nãy giương nanh múa vuốt khiến người ta không vui nhưng chuyện này bà ta quả thật là người bị hại ! Nhìn về phía Hạ Duy Y, không vui nói,“Cô gái này, cô không biết là cô hơi quá đáng sao ?”

Hứa Nhã Lệ âm thầm khıêυ khí©h nhìn Hạ Duy Y liếc mắt một cái, hừ ! Cho là chỉ có cô biết chiêu này sao ? Nhưng bàn tính của bà tính nhầm rồi, Hạ Duy Y vốn không cần, không nói bây giờ chỉ có một mình Lục Vân, cho dù một đám người chạy tới chỉ trích cô, nếu cô khó chịu cũng có thể đánh ngã toàn bộ người !

Hạ Duy Y nhìn Lục Vân liếc mắt một cái, cô quả nhiên vẫn không thích người này, thản nhiên đem ánh mắt chuyển hướng một bên, vốn không muốn để ý đến cậu ta.

Lục Vân có chút tức giận,“Cô không biết là cô nên xin lỗi sao ?”

Bị người chất vấn như vậy, Hạ Duy Y cũng nổi giận, mặt nghiêm lạnh lùng nhìn về phía Lục Vân,“Anh là con của bà ta sao ? Hay anh là người của bà ta ?”

“Cô nói bậy bạ gì đó ?” Lục Vân giận dữ nhìn cô, không nghĩ tới cô không phân rõ phải trái như vậy.

Hạ Duy Y coi thường lửa giận của cậu, thản nhiên nói,“Không phải sao ? Vậy đừng xen vào việc của người khác !”

“Xảy ra chuyện gì ?” Thanh âm âm lãnh truyền đến, làm người ta ảo giác bên người có một cơn gió lạnh thổi qua.

Hết chương 47