Chương 42

Edit : Phương Thiên Vũ

Tư Minh Dạ sắc mặt càng thêm khó coi, chân dài bước một bước, đưa tay liền đem cô tiến vào trong lòng, mắt thấy cô muốn ra tay, trong lòng càng thêm tức giận,“Em dám !”

Hạ Duy Y rụt cổ, đáng thương nhìn anh,“Dạ, em đói bụng…”

Tư Minh Dạ hừ lạnh một tiếng, đem cô kéo vào trong xe, âm thanh lạnh lùng nói,“Về biệt thự !” Sau đó ấn hạ nút, dâng lên cửa sổ cách ly, vén váy của cô lên, kéo qυầи иᏂỏ bên trong, để cho cô nằm sấp trên đùi anh,“Ba…”

“Ngô… Dạ…” Hạ Duy Y đáng thương quay đầu nhìn anh, nhìn bên mặt anh âm trầm, cũng không dám mở miệng.

Tuy rằng tức giận nhưng Tư Minh Dạ không có mất đi lý trí, không có quá mức dùng sức, sợ thật sự thương tổn đến cô nhưng đánh vài cái, anh lại phát hiện không đúng, Hạ Duy Y một chút thanh âm cũng không có, vội vàng ôm lấy cô, đã thấy cô hốc mắt hồng hồng, nước mắt lăn qua lăn lại, muốn khóc lại không dám khóc.

Tư Minh Dạ một trận đau lòng, sắc mặt vẫn khó coi như cũ,“Còn dám rời nhà ra ngoài không ?” Hiện tại Đoạn Phi Ưng còn chưa có tìm được, sát thủ Ám Dạ lại như hổ rình mồi, cô rốt cuộc có biết chạy loạn như vậy có bao nhiêu nguy hiểm không ?

Hạ Duy Y không nói lời nào, chỉ cúi đầu, nước mắt lách tách rơi nhưng không có tiếng, bả vai run run, nhìn qua rất đáng thương. Tư Minh Dạ trong lòng căng thẳng, vén váy cô lên nhìn, mặc dù có chút hồng nhưng hẳn là sẽ không rất đau mới đúng.

Thấy cô vẫn khóc, cũng không lên tiếng, Tư Minh Dạ có chút sốt ruột,“Bé cưng…”

Hạ Duy Y từ trên người anh đi xuống, ôm Tiểu Hùng rúc vào ngồi trên ghế, nhẹ nhàng nức nở, nhìn qua rất thương tâm.

“Bé cưng…” Tư Minh Dạ lại đem cô ôm trở về, đau lòng giúp cô lau nước mắt trên mặt,“Ngoan… Đừng khóc, là anh không tốt, lần sau sẽ không đánh em…”

Hạ Duy Y nhìn anh, sau đó đột nhiên ôm lấy anh khóc lớn tiếng,“Ô ô… Em nghĩ anh không cần em…”

Nhìn cô khuôn mặt nhỏ nhắn đến mức đỏ bừng, khóc thở không nổi, Tư Minh Dạ vội vàng vỗ lưng giúp cô dễ thở,“Đứa ngốc… anh làm sao có thể không cần em ?”

“Nhưng… Ô… Nhìn anh rất tức giận !” Hạ Duy Y hai mắt hồng hồng nhìn anh, rất là ủy khuất.

Tư Minh Dạ thở dài một tiếng,“Anh rất tức giận nhưng dù tức giận anh cũng sẽ không không cần em ! Anh chỉ là lo lắng cho em !” Nhẹ nhàng hôn lên nước mắt trên mặt cô, nhíu mày nói,“Em có biết lén ra ngoài như vậy rất nguy hiểm không, nếu xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ ?”

Hạ Duy Y nghe anh nói sẽ không không cần cô, lá gan lại lớn lên, hít hít mũi,“Em rất lợi hại, không sợ người xấu !”

Thấy Tư Minh Dạ vui nhíu mày, lại vội vàng kéo tay áo của anh, yếu ớt nói,“Em lần sau sẽ không rời nhà ra ngoài nữa, anh đừng tức giận…”

Thấy anh sắc mặt chuyển tốt, Hạ Duy Y mới yên tâm ngồi trong lòng anh, sau đó lại nghĩ tới cái gì, lén liếc mắt anh một cái, vẻ mặt do dự, cô nói Dạ có thể lại tức giận không ? Nhưng nếu không nói, Dạ biết khẳng định sẽ lại giận.

Ánh mắt rõ ràng như vậy, Tư Minh Dạ làm sao có thể không phát hiện được ? “Muốn nói cái gì ?”

Hạ Duy Y không được tự nhiên giật giật, thật cẩn thận nói,“Em nói anh không thể tức giận nga ?”

Tư Minh Dạ nhíu mày,“Trước nói nghe một chút !”

Hạ Duy Y xoay tay từ trong túi váy lấy ra tờ giấy đưa cho anh, tiếng nho nhỏ nói,“Dù sao cũng là tiền người xấu thôi ! Nhận lấy cũng không chịu thiệt, em sẽ không rời khỏi anh…” Sau đó lại cảm thấy tức giận hừ nói,“Người phụ nữ xấu xa chán ghét như vậy, cho nên em mới nhận…”

Tư Minh Dạ nhìn tấm chi phiếu kia, sắc mặt âm trầm đáng sợ, hai người kia còn không chịu hết hy vọng sao ? Thấy anh tức giận, Hạ Duy Y trong mắt lại tụ tập hơi nước,“Dạ, anh đừng tức giận…”

Tư Minh Dạ bất đắc dĩ nhìn cô,“Anh không phải giận em !” Hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, hỏi,“Bé cưng, vì sao chán ghét hai người kia như vậy ?”

Hạ Duy Y rầu rĩ nói,“Ai bảo bọn họ chọc anh tức giận, người phụ nữ kia còn dám mắng anh, hừ ! Để cho bà ta cũng bị người mắng !”

Tuy rằng sớm biết là vì anh nhưng nghe cô nói, anh vẫn cảm thấy trong lòng ấm áp, dịu dàng hỏi,“Em làm cái gì ?”

Hạ Duy Y nghĩ đến cảnh tượng người phụ nữ bị vây quanh tấn công, ánh mắt lộ ra tia vui sướиɠ khi người gặp họa, nghịch ngợm cười nói,“Bí mật !”

Tư Minh Dạ nhíu mày, nếu anh muốn biết, cô không nói anh cũng sẽ biết, nhìn cô bộ dáng nghịch ngợm, Tư Minh Dạ đưa tay nắm cằm nhỏ của cô, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn.

Vừa hôn xong, nhìn cô hai mắt sương mù bộ dáng quyến rũ, Tư Minh Dạ yết hầu căng thẳng, lại hôn lên, bàn tay to cách quần áo dao động ở phía sau lưng cô, sau đó dứt khoát cởϊ áσ sơ mi trên người cô, lại cởi nút thắt váy ngắn, lột sạch cô, một nụ hôn cực nóng dừng trên người cô, hô hấp càng thêm nặng nề,“Bé cưng… Giúp anh cởϊ qυầи áo…”

Hạ Duy Y nghe lời đưa tay cởi cúc áo quần áo anh, bàn tay to nóng như lửa dao động trên người, còn môi lưỡi nóng ướt kia làm cô nhịn không được run run, yết hầu dật ra tiếng rên khẽ.

Tư Minh Dạ một chút một chút hôn da thịt mềm mại của cô, hai tay cũng không nhàn rỗi, từ thắt lưng mềm mại trượt xuống, cuối cùng chậm rãi trượt tới giữa hai chân. Hạ Duy Y hai tay run run thật vất vả giúp anh cởϊ áσ sơ mi xuống, đang muốn đưa tay cởϊ qυầи da của anh, ai ngờ ngón tay thon dài của anh đột nhiên xông vào trong cơ thể cô, làm cô thân thể mềm nhũn, hai tay run lên, đáng thương thở gấp nói,“Người ta không cởi được…”

“Tiểu ngu ngốc… Ôm anh, đừng ngã xuống…” Ngón tay như cũ trong cơ thể cô khuấy đảo, tay kia buông cô ra, cởi dây lưng của mình.

Hạ Duy Y hai tay đeo cổ anh, mềm mại tựa vào trên người anh, tuy rằng toàn thân như nhũn ra nhưng vẫn bất mãn phản bác nói,“Người ta rất thông minh…”

Tư Minh Dạ buồn cười nói,“Đúng, em rất thông minh !” Dứt lời, ngón tay trong cơ thể cô rời khỏi, nắm thắt lưng của cô dùng sức nhấn một cái.

“A… Dạ là cầm thú !”

Tư Minh Dạ sắc mặt liền đen, càng thêm dùng sức cố gắng động thắt lưng, có chút nghiến răng nghiến lợi nói,“Về sau không cho phép xem phim lộn xộn !”

Hạ Duy Y muốn trốn nhưng tay chân mềm đi, không phải đối thủ Tư Minh Dạ, chỉ có thể đáng thương nhận sai,“Dạ… em cũng không dám nữa…” Trong lòng không rõ anh sao lại nghĩ đến chuyện đó.

Nói đến chuyện đó, kỳ thật chính là ngày nào đó, Hạ Duy Y không biết từ nơi nào lấy ra một đĩa phim, thấy thú vị, kết quả thật không cẩn thận bị Tư Minh Dạ phát hiện là phim A, hơn nữa cô đã xem gần xong rồi. Nhìn anh sắc mặt âm trầm, tiểu bạch thỏ nào đó vẫn không hiểu anh vì sao tức giận !



Vũ Văn Cận trở lại biệt thự Vũ Văn Lạc, rất buồn bực ngồi phịch trên sô pha, Vũ Văn Lạc từ văn kiện trong tay ngẩng đầu nhìn cậu một cái,“Làm sao vậy ? Cư nhiên cho anh leo cây !”

Vũ Văn Cận nhìn anh một cái, cười khổ nói,“Thật có lỗi a ! Bất quá em cũng gặp báo ứng, em thất tình !”

Vũ Văn Lạc nhíu mày,“Là cô gái nào không biết tốt xấu dám từ chối nhị thiếu gia Vũ Văn ?”

“Anh hai, anh cũng đừng nói móc em, em lần này là thật sự thất tình !” Lần đầu tiên nếm được cảm giác đau lòng, nhưng cô gái ngốc kia chỉ sợ không biết cậu đau lòng.

Vũ Văn Lạc quan sát cậu, thật sự là lần đầu tiên thấy cậu chán chường như vậy, đang muốn mở miệng hỏi, Vũ Văn Cận lại mở miệng trước,“Chị ta sao còn ở đây?”

Vũ Văn Lạc theo tầm mắt của cậu nhìn lại, thấy Kiều Tịch Nhan đang từ trên lầu đi xuống, không biết vì sao, Kiều Tịch Nhan đột nhiên trở nên rất hiền lành, hiền lành đến giống như không tồn tại, cho nên Vũ Văn Lạc đã quên cô, Vũ Văn Cận cũng nghĩ cô đã sớm đi rồi.

Hết chương 42