Chương 29

Edit : Phương Thiên Vũ

“Dạ ?”

Thấy anh bất động thật lâu, Hạ Duy Y đưa tay kéo anh lên giường, Tư Minh Dạ thuận thế nằm ở bên cạnh cô, Hạ Duy Y cao hứng tiến sát vào trong lòng anh, cọ hai cái, sau đó bất mãn nhíu nhíu mày, bắt đầu đưa tay cởi cúc áo của anh.

Tư Minh Dạ nắm tay nhỏ bé của cô, thanh âm có chút khàn khàn,“Bé cưng…”

“Ách…” Nhìn trong mắt anh hừng hực lửa nóng, Hạ Duy Y lại vội vàng nhắc nhở,“Anh đã nói sẽ không chạm vào em !”

Tư Minh Dạ có chút đau đầu hỏi,“Vậy em đang làm cái gì ?”

Hạ Duy Y dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn anh, nói đương nhiên,“Giúp anh cởϊ qυầи áo a !”

Tư Minh Dạ bất đắc dĩ hỏi,“Cởϊ qυầи áo làm gì ?”

“Em muốn ôm anh ngủ, anh mặc quần áo ôm lấy không thoải mái, hơn nữa anh nói ngủ phải cởϊ qυầи áo !”

Tư Minh Dạ hít sâu một hơi, bất đắc dĩ dỗ nói,“Ngoan, hôm nay mặc quần áo ngủ!” Thấy cô còn muốn nói cái gì, Tư Minh Dạ vội vàng nói,“Không mặc quần áo anh sẽ khó chịu.”

“Ân ?” Hạ Duy Y có chút khó hiểu nhìn anh,“Vì sao lại khó chịu ? Em cảm thấy rất thoải mái a !”

“Ngoan, nếu không chịu ngủ anh cũng không cam đoan không chạm vào em nga!”

Hạ Duy Y mân cái miệng nhỏ nhắn nói,“Anh bị thương !” Nói xong liền ngoan ngoãn nhắm mắt lại, dán vào trong ngực anh từ từ thϊếp đi.

Tư Minh Dạ thở dài một tiếng, sớm biết như vậy sẽ không cho cô đá một cước !

Hạ Duy Y lúc tỉnh lại không thấy Tư Minh Dạ, có chút bất mãn nhíu nhíu mày, xoa xoa mắt, mơ mơ màng màng mặc quần áo liền đi tìm anh.

*****

“Tự mình đi Hình đường nhận xử phạt !” Thanh âm lãnh khốc làm cho người ta cảm thấy vô tình.

Lãnh Nguyệt Tâm sắc mặt trắng nhợt,“Điện chủ…” Hình đường là nơi khủng bố nhất của U Minh Điện, quả thực chính là địa ngục trần gian, nhưng lúc này cô lại không cảm thấy sợ hãi, chỉ là cảm thấy đau lòng, nhìn anh gương mặt lạnh lùng, cảm thấy trái tim giống như bị một bàn tay hung hăng bóp chặt, khổ sở thở không nổi.

Môi run rẩy, cô nghe thấy thanh âm yếu ớt của mình hỏi,“Tôi làm sai cái gì ?”

Cô không hỏi thì thôi, này vừa hỏi, Tư Minh Dạ sắc mặt càng thêm âm trầm,“Cô có phải đã quên chức trách của mình không ? Lúc Tần Nhu ra tay cô đang làm cái gì ?” Nếu không phải bé cưng thân thủ tốt, cô ta có phải tính nhìn người phụ nữ kia làm hại bé cưng hay không ?

“Tôi…” Lãnh Nguyệt Tâm trong khoảng thời gian ngắn nói không ra lời, cô xác thực không có làm hết chức trách của mình, cô vốn muốn ngăn cản nhưng một khắc kia trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh bọn họ thân mật dây dưa, vốn bước chân bước ra liền đột ngột dừng lại, cũng không thể bước thêm bước nào nữa.

“Dạ…”

Tư Minh Dạ giương mắt thấy người đứng trên cầu thang trong mắt còn mang theo một tia mê mang, sắc mặt nhu hòa xuống, dịu dàng nói,“Lại đây.”

Hạ Duy Y nghe lời đi đến bên cạnh anh, Tư Minh Dạ đem cô kéo vào trong lòng, nhìn cô bộ dáng có chút mơ hồ, khẽ cười nói,“Còn chưa ngủ đủ sao ?”

Hạ Duy Y ôm anh cọ cọ, có chút thanh tỉnh, chu miệng nói,“Dạ, anh bị thương tốt nhất nên nghỉ ngơi thật tốt.”

Tư Minh Dạ cưng chiều vuốt mái tóc của cô,“Anh không sao.” Sao vẫn nhớ kỹ chuyện anh bị thương ? Anh nào có yếu như vậy ?

“Không được !” Hạ Duy Y lôi anh đứng dậy hướng đi lên lầu,“Bị thương phải nghỉ ngơi thật tốt !” Tư Minh Dạ bất đắc dĩ bị cô lôi đi, khóe miệng hơi hơi giơ lên.

Lãnh Nguyệt Tâm nhìn bóng dáng hai người, cố gắng đè nén ngực đau đớn, móng tay sớm đã đâm vào lòng bàn tay, ghen tị cùng một chút không cam lòng đang gặm cắn lòng của cô.

*****

Liên tục mấy ngày, Tư Minh Dạ đều bị Hạ Duy Y gắt gao coi chừng, không cho phép xuống giường, không cho phép công việc, này cũng không là gì, để cho Tư Minh Dạ căm tức là, không cho phép chạm vào cô !

Cơ thể Tư Minh Dạ khả năng khôi phục như cũ rất biếи ŧɦái, cho nên anh bây giờ vốn đã không có chuyện gì rồi, cho dù xảy ra một trận sống mái với nhau cũng không thành vấn đề, nhưng mặc kệ anh lừa gạt như thế nào, Hạ Duy Y cũng liều chết không theo, khiến anh đau đầu không thôi.

Tư Minh Dạ nhìn người trong lòng ngủ say, nhẹ giọng gọi,“Bé cưng…”

“Ngô…” Hạ Duy Y nhẹ nhàng lầm bầm một tiếng, nhưng không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Tư Minh Dạ ánh mắt chợt lóe, khóe miệng hơi hơi giơ lên, bàn tay to len lén chạy trên người cô, tốt lắm, không tỉnh ! Môi lưỡi cũng theo hôn lên da thịt trắng noãn của cô, cố gắng muốn khıêυ khí©h cô.

“Ân…” Hạ Duy Y mơ mơ màng màng ưm một tiếng, bản năng cong người, dán hướng vào thân hình lửa nóng của anh.

Tư Minh Dạ hô hấp càng nặng nề, vội vàng tách hai chân của cô ra, để giữa hai chân mềm mại của cô.

Nhưng tiếng chuông di động không biết sống chết ở phía sau vang lên, Tư Minh Dạ căn bản không muốn để ý tới nhưng Hạ Duy Y lại bị đánh thức, nhìn tư thế hai người, vội vàng đẩy anh ra, kéo chăn qua bao lấy thân thể của mình, đề phòng nhìn anh.

“Shit !” Tư Minh Dạ thấp rủa một tiếng, ngồi trên giường, oán hận cầm lấy di động, nhìn tên trên mặt di động, mím môi, sắc mặt có chút âm trầm.

Ấn xuống nút nghe, Tư Minh Dạ khóe miệng lạnh lùng giơ lên, mang theo châm chọc lạnh lùng, yên lặng chờ đối phương mở miệng, một lát sau chỉ thấy sắc mặt anh càng thêm âm trầm, lạnh như băng nói,“Chú ý lời nói của ông !”

Lại nghe một lát nhưng không có nói thêm câu nào nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

Hạ Duy Y đi đến bên người anh đưa tay ôm lấy anh, vẻ mặt lo lắng,“Dạ, anh làm sao vậy ?” Cô cảm giác được anh không vui, còn rất tức giận.

Tư Minh Dạ sắc mặt dịu đi không ít, đưa tay ôm cô, an ủi nói,“Anh không sao.”

Hạ Duy Y chu miệng, có chút bất mãn, cô cảm giác anh không muốn nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì ? Cô rất không thích anh có chuyện gạt cô, nhưng anh không muốn nói, cô lại không muốn ép buộc anh, chỉ có thể rối rắm một mình.

Sau khi Lãnh Nguyệt Tâm đi rồi, Tư Minh Dạ vẫn chưa bảo người đi theo cô, dù sao thực lực của cô cũng ngang hàng với anh, hơn nữa cô ở trong biệt thự sẽ an toàn, huống chi còn có anh.

Ngày hôm đó Nam Cung Liệt rất hưng phấn vọt vào biệt thự,“Chị dâu nhỏ, tôi thành công rồi !”

Hạ Duy Y ngậm một cái đùi gà từ phòng bếp đi ra, nhìn cậu bộ dáng hưng phấn, nhíu mày nói,“Anh ăn cơm đi !”

Nam Cung Liệt hung hăng run run khóe miệng, nhiều ngày như vậy cậu không ăn cơm không phải đã chết rồi sao ?

Lúc này đã vài ngày cũng không thấy Bùi Diệc đến, Hạ Duy Y cắn chân gà, nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi,“Anh chưa ăn cơm sao ?”

Nam Cung Liệt khóe miệng lại run rẩy, nói như thế nào cũng nói đến là cơm ? Chẳng lẽ lão đại cắt xén lương thực của cô ? Nhưng bộ dáng này thật đúng là chưa ăn no !

Bùi Diệc nửa chết nửa sống ngã lên sô pha, yếu ớt quát,“Tôi muốn khiếu nại !” Đảo mắt nhìn về phía Hạ Duy Y, trong mắt mang theo cầu xin,“Chị dâu nhỏ, tôi biết sai rồi, phiền chị giúp tôi xin lão đại đừng tra tấn tôi nữa !” Cậu mấy ngày nay cộng lại cũng chưa ngủ đủ tám giờ, thật là khá thê thảm a !

Hết chương 29.