Chương 16

Tư Minh Dạ vẻ mặt vẫn lạnh như băng,“Lãnh Nguyệt Tâm ! Ném ra !”

“Tư tổng… Tư tổng…” Thanh âm xa dần, Lãnh Nguyệt Tâm đem Doãn Hi An sau khi kéo ra ngoài, làm hết phận sự rồi đứng ở phía sau hai người, mặt không chút thay đổi.

Tư Minh Dạ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, an ủi,“Được rồi, đừng tức giận…” Cô ghen anh tự nhiên cao hứng, nhưng lại khiến anh thấy đau lòng.

Hạ Duy Y bĩu môi, rất mất hứng oán giận nói,“Đều do Dạ lớn lên xinh đẹp như vậy !”

Tư Minh Dạ cứng đờ, trong mắt tất cả đều là bất đắc dĩ,“Bé cưng, không thể dùng xinh đẹp để hình dung người đàn ông !”

Hạ Duy Y đang muốn trả lời lại bị tiếng chuông di động cắt ngang, Tư Minh Dạ lấy di động ra, vừa thấy thì nhíu nhíu mày, ấn nút nghe,“Uy ?”

Nghe điện thoại xong, Tư Minh Dạ nhìn về phía Hạ Duy Y,“Bé cưng, về nhà trước được không ?”

“Dạ về cùng em không ?”

“Uh.”

Hạ Duy Y gật gật đầu,“Được !”

Trở lại biệt thự, liền thấy biệt thự bình thường có chút lạnh lùng hôm nay lại náo nhiệt hơn, trên sô pha phòng khách ngồi bốn người đàn ông dung mạo khác nhau lại xuất sắc như nhau.

Trong đó một người ở bệnh viện đã gặp qua là Lam Tư, con ngươi đen thâm thúy, ngũ quan tuấn mỹ, trên mặt không có biểu tình gì, nhìn qua lạnh như băng.

Còn có một người đã gặp trên tần số có gương mặt trẻ con, Nam Cung Liệt, bộ dạng rất đáng yêu, trên mặt cười mỉm.

Hai người khác Hạ Duy Y đều chưa gặp qua, bốn người này là tứ đại đường chủ của U Minh Điện, Hạ Duy Y không biết hai người còn lại kia là Bùi Diệc cùng An Thụy.

Bùi Diệc một bộ dáng play boy phóng đãng không so đo tính toán, mà An Thụy còn lại thì tao nhã, khí chất nhã nhặn.

Tư Minh Dạ trực tiếp ôm Hạ Duy Y ngồi xuống trên sô pha, đem cô an trí trên đùi mình. Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng, im lặng tựa vào trong lòng anh, có chút tò mò đánh giá mọi người.

Mà bốn người cũng đều tò mò đánh giá Hạ Duy Y, ngay cả Lam Tư cùng Nam Cung Liệt gặp qua cô trong mắt cũng đầy tò mò, có thể làm cho lão đại động tâm thật sự là không đơn giản ! Nhưng hôm nay chỉ sợ có trò hay để xem rồi !

Nhìn thấy mấy người này trong mắt vui sướиɠ khi người gặp họa, Tư Minh Dạ nhíu nhíu mày, ngay sau đó liền nghe thấy một thanh âm nũng nịu vang lên,“Điện chủ…”

Một cô gái có gương mặt xinh đẹp, dáng người nóng bỏng cùng Lãnh Dạ Bạch đi ra. Lãnh Dạ Bạch là quản gia của Tư Minh Dạ đồng thời cũng là người của U Minh Điện, thân phận cũng không thấp hơn so với tứ đại đường chủ. Mà cô gái còn lại này là con gái của đại trưởng lão Lâm Nhung, Lâm Phái San. Cô thích Tư Minh Dạ cũng không phải một hai ngày, đây là chuyện mọi người đều biết.

Lâm Phái San thấy Tư Minh Dạ ôm một cô gái sắc mặt liền thay đổi, sau đó nháy mắt lại khôi phục bình thường, liếc mắt đánh giá Hạ Duy Y một lượt, trong mắt tất cả đều là tình thế bắt buộc.

Mọi người nhìn Tư Minh Dạ cùng Hạ Duy Y, lại nhìn Lâm Phái San, ngay cả Lam Tư cũng có vài phần chờ mong, tuy rằng tính cách cậu có chút lạnh như băng nhưng ở trước mặt người một nhà thì tốt hơn rất nhiều.

“Dạ, chị gái đó không có bộ dáng xinh đẹp như anh !” Thanh âm mềm mại ngọt ngào vang lên trong đại sảnh im lặng.

“Bé cưng…” Con ngươi u lam thâm thúy bất đắc dĩ nhìn người trong lòng, lại nhấn mạnh,“Không thể dùng xinh đẹp để hình dung người đàn ông !”

“Vì sao ?” Anh rõ ràng cũng rất xinh đẹp a !

“Bởi vì anh không thích !”

“Nga… Em đây về sau không nói…” Lại nhìn Lâm Phái San liếc mắt một cái, Hạ Duy Y nhíu nhíu mày, cô không thích cô gái này.

Những người khác sớm đã hoàn toàn cứng ngắc, giống như bị dừng hình ảnh, thật sự là không thể tin nổi ! Lão đại ghét nhất bị người ta nói anh bộ dáng xinh đẹp, cô gái này lại nói ! Này không phải trọng điểm, trọng điểm là… cô cư nhiên còn sống ! Hơn nữa lão đại còn đối với cô dịu dàng như vậy, lão đại khi nào thì học được dịu dàng ? Bọn họ sao không biết ?

Nam Cung Liệt tốt hơn một chút, dù sao lúc trước đã chứng kiến qua một lần, hiện tại không mất mặt như vậy. Nhìn ba người kia đang ngu ngơ cậu thật muốn lớn tiếng cười nhạo một phen, nhưng tình hình bây giờ dường như không thích hợp.

Lãnh Dạ Bạch ngược lại không có phản ứng đặc biệt gì, mà Lâm Phái San bên cạnh cậu sắc mặt cũng rất khó coi. Tư Minh Dạ vốn không quan tâm sắc mặt cô như thế nào, nhẹ vỗ về sợi tóc mềm mại của Hạ Duy Y, nhìn về phía mọi người, lạnh giọng hỏi,“Xảy ra chuyện gì ?”

An Thụy ôn nhuận mở miệng,“Lão đại, lần hành động này của chúng ta rất bí mật nhưng Phi Ưng bang lại đột nhiên xông ra, chúng ta bị thương không ít người, chúng tôi đều hoài nghi có nội gián !” Tuy rằng bộ dáng ôn nhuận như cũ, nhưng có thể thấy được anh thật sự nghiêm túc.

Bùi Diệc bộ dáng cà lơ phất phơ như cũ nhưng trong mắt cũng không ngừng hiện lên tinh quang, trong vui cười mang theo tia lo lắng,“Chúng tôi tra được Phi Ưng bang tìm tới Ám Dạ!”

Ám Dạ cùng U Minh Điện có chút không giống nhau, U Minh Điện các phương diện đều có liên quan lẫn nhau nhưng Ám Dạ đơn giản là một tổ chức gϊếŧ người. Tuy rằng hành động nhỏ bé nhưng trong giới nhân sĩ đều biết duy nhất tổ chức Ám Dạ có thể so sánh với U Minh Điện.

Mà Dạ đế đầu lĩnh Ám Dạ bản thân là sát thủ xuất sắc nhất, từ lúc lộ diện tới nay, chỉ cần hắn muốn gϊếŧ người, cho dù là lãnh đạo cấp cao của quốc gia hay tên ăn xin đều không có đường thoát. Sau khi đầu lĩnh Ám Dạ tiền nhiệm qua đời liền do hắn tiếp nhận chức vụ đầu lĩnh, sau đó rất ít khi ra tay.

Mà lần này Phi Ưng bang ra giá trên trời, muốn mời Dạ đế tự mình ra tay nhưng Dạ đế không nhận. Tuy rằng Dạ đế không nhận nhưng Ám Dạ cũng nhận nhiệm vụ này.

Tuy tin năng lực của Tư Minh Dạ nhưng bọn họ vẫn muốn nhắc nhở anh cẩn thận một chút, dù sao bây giờ còn có một Hạ Duy Y, xem ra lão đại khá coi trọng cô.

“Uhm, đã biết.” Nhìn Hạ Duy Y ngáp một cái, bộ dáng mệt mỏi rã rời, Tư Minh Dạ mím môi nói,“Chuyện nội gián mau chóng điều tra cho rõ.” Nói xong, một tay ôm lấy Hạ Duy Y hướng đi lên lầu.

“Điện chủ…” Lâm Phái San không cam lòng mình cứ bị xem nhẹ như vậy.

Hạ Duy Y mất hứng hừ một tiếng, mà Tư Minh Dạ ngay cả một ánh mắt cũng không cho cô, hận cô thiếu chút nữa răng cắn phải môi.

Tư Minh Dạ dịu dàng đặt Hạ Duy Y ở trên giường, hôn lên trán cô một cái,“Mệt mỏi thì ngủ một lát…”

Hạ Duy Y nhìn anh, bĩu môi nói,“Dạ, cô gái kia thích anh, em không thích cô ta!”

Tư Minh Dạ khóe miệng giơ lên, đáy mắt mang đầy sự ôn nhu,“Đứa ngốc, anh chỉ yêu em, sẽ không thích cô gái khác !”

Nghe vậy Hạ Duy Y đưa tay ôm lấy anh, lộ ra một nụ cười ngọt ngào,“Ân, Dạ là người của em !”

Tư Minh Dạ ánh mắt lóe lên,“Bé cưng, anh bây giờ còn chưa phải của em nga !” [Vũ: *che mắt* cọp bắt đầu dụ dỗ cáo kìa ~~~]

“Không được, rõ ràng chính là của em !” Hạ Duy Y cánh tay chặt thêm một ít,“Anh nói chỉ yêu em !”

Tư Minh Dạ cúi đầu nhẹ nhàng dán lên môi cô, nhẹ giọng nói,“Bé cưng, chúng ta phải làm một chuyện sau đó anh mới là của em.”

“Chuyện gì ?”

Bàn tay to nhẹ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô, trong mắt mang theo một tia lửa nóng, thấp giọng nói,“Anh dạy cho em được không ?”

Nhìn vẻ mặt của anh, Hạ Duy Y do dự một chút nhưng vẫn gật đầu, Tư Minh Dạ đứng dậy đóng cửa lại,“Răng rắc” một tiếng khóa lại, sau đó trở lại trên giường, bạc môi rất nhanh áp lên cánh môi phấn nộn của cô.

Hạ Duy Y trừng mắt nhìn, anh không phải nói muốn dạy cô sao ? Sao lại hôn cô ?