Chương 23: Giải quyết hiểu lầm

Lúc thầy Chu vững vàng đỗ xe lại, ngài Hách đột nhiên nhụt chí.

Ngài Hách do dự nói: "Thầy Chu, nhà cậu còn có người, hay là tôi không lên nữa. Thực sự thì quần áo sắp khô rồi..."

Thầy Chu nghi hoặc: "Hả? Nhà tôi làm gì có ai..."

Ngài Hách ngạc nhiên: "Hôm bữa tôi trả chìa khóa..."

Thầy Chu ngắt lời hắn: "À, đó là Tần tiểu thư, là bạn của tôi. Cô ấy ở nhờ nhà tôi hai ngày, hôm nay chuyển đi rồi."

Nghe xong lời này, hòn đá chắn ngang trái tim của ngài Hách đột nhiên biến mất, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra không phải bạn gái thật.

Thầy Chu không lừa người.

...

Thầy Chu mở cửa, đưa cho ngài Hách một đôi dép lê, vừa đi vào vừa nói: "Tôi tìm cho anh một bộ quần áo, bật bình nóng lạnh nữa, anh cứ đợi trong phòng khách một lát nhé."

Ngái Hách ngồi trên ghế salon, tâm tình có chút phức tạp.

Hắn cứ thế mà vào được nhà thầy Chu rồi.

Căn hộ của thầy Chu không trang trí phức tạp lộng lẫy, thiên về sạch sẽ ngăn nắp hơn. Thực sự rất khó tin khi đây là căn hộ của một người đàn ông độc thân.

Ngài Hách nghĩ, may mà mình cũng thích sạch sẽ, bình thường trong nhà cũng gọn gàng, mời thầy Chu đến nhà mình cũng không thành vấn đề.

Chờ chút, tự dưng nghĩ tới việc mời thầy Chu tới nhà làm gì...

"Anh Hách, nước nóng rồi, anh vào tắm đi."

"À vâng, được."

Bước vào nhà tắm, thầy Chu đưa cho ngài Hách một cái áo sơ mi xanh mới tinh.

Ngài Hách đóng cửa nhà tắm, nhanh chóng lột sạch bộ đồ dính vết nôn gớm ghiếc, vô cùng ghét bỏ nhét vào túi rác.

Ngài Hách vừa tắm vừa nhìn về phía giá đỡ, ở đó có mấy chai sữa tắm nhiều nhãn hiệu.

Thầy Chu cũng tinh tế thật, mua nhiều như thế, còn toàn là hàng hiệu.

Ngài Hách lựa một gói sữa tắm có bao bì vô cùng cao cấp, nhưng chữ nước ngoài trên đó thì đọc không hiểu.

Ngài Hách tắm nước nóng vô cùng sảng khoái, nhưng hắn không biết một chuyện, thầy Chu chưa bao giờ tắm nước nóng.

Ngài Hách dùng khăn tắm một lần lau khô thân thể, sau đó mặc chiếc áo sơ mi thầy Chu mới đưa.

Nhưng đến lúc cài cúc áo thì ngài Hách mới phát hiện ra, cái áo này không vừa người hắn, không biết có phải tại cơ ngực của hắn lớn hơn thầy Chu không. Dù sao thì lúc cài nút khá chật ngực, cài vào xong thì cơ ngực hiện ra khá rõ...

Ngài Hách nhìn mình trong gương, chỗ đó rất căng, hình như có chút gợi cảm...

Ngài Hách ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy thầy Chu đang gọi điện ngoài ban công.

Ban công không bật đèn nên khá tối, càng làm cơ thể thầy Chu thêm cao và khỏe khoắn.

"Cuối ngày rồi, chị mày cũng thật khổ mà. Cả ngày hôm nay chị bị mẹ lôi kéo, cằn nhằn suốt nửa ngày trời, toàn là chuyện của mày."

Chu Mạt vô lực nói: "Em không hiểu nổi mẹ nữa, bà tính làm gì vậy?"

"Em cũng đừng khó chịu với mẹ, bà cũng vì nghĩ cho em."

"Vậy thì em biết ơn lắm."

Người bên kia đầu dây cũng bất đắc dĩ: "Em sắp xếp thời gian về nói chuyện tử tế với mẹ đi, cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách."

"Vâng."

Thầy Chu cúp máy, xoay người lại, ngài Hách đang an phận ngồi trên ghế salon uống trà.

Ngài Hách hỏi: "Là người nhà à?"

Thầy Chu đáp: "Phải, là chị tôi."

Hai mắt ngài Hách tỏa sáng: "Cậu có chị gái?"

Thầy Chu cười nói: "Không chỉ có một, tôi có hai người chị, là sinh đôi." .

||||| Truyện đề cử: TruyenHD |||||

Ngài Hách khá hứng thú, hỏi tiếp: "Lớn lên giống nhau lắm nhỉ."

"Phải."

Thầy Chu lục album trong điện thoại, đưa cho ngài Hách xem.

Trong hình là hai mỹ nữ xinh đẹp giống nhau như đúc.

"Hai chị ấy lớn lên giống nhau nhưng tính cách khác xa một trời một vực, giọng nói cũng không giống nhau."

Ngài Hách cũng ước ao: "Vậy lúc còn bé chắc cậu được yêu thương lắm, có hai người chị mà. Không giống tôi, có một đứa em trai ngốc cần lo lắng."

Thầy Chu cũng nhớ ra: "Vậy người lần trước tới đón Tuấn Lãng là em trai của anh nhỉ, là một người trẻ trung ưa nhìn, không ngờ đã làm cha rồi."

Ngài Hách ngoài cười nhưng trong đau, em trai đáng yêu như thế nhưng không bảo vệ được, cuối cùng bất đắc dĩ trở thành phụ huynh ở tuổi đó.

...

Ngài Hách và thầy Chu vui vẻ hàn huyên đôi câu, ngài Hách nhìn đồng hồ thấy hơi trễ, ngồi tiếp sẽ ảnh hưởng tới thời gian nghỉ của thầy Chu, vì thế hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Thầy Chu rất lịch sự hỏi: "Anh Hách, để tôi lái xe đưa anh về?"

Trong lòng ngài Hách rất muốn đồng ý, kỳ thực hắn càng thích được ở lại qua đêm ở nhà thầy Chu cơ, nhưng chuyện này chỉ có thể cất giấu trong lòng thôi.

"Không cần đâu. Tôi tự bắt taxi về là được rồi, hôm nay làm phiền cậu quá."

Đến lúc rời đi, ngài Hách còn không quên nói với thầy Chu: "Bữa cơm hôm nay rất ngon, đặc biệt là đồ uống tặng kèm kia."

"Thật chứ?"

Thầy Chu nhướn lông mày, nở nụ cười không rõ ý.

...

Sau khi về đến nhà, đèn cũng không mở, ngài Hách trực tiếp lao lên giường đắp chăn ngủ.

Chỉ cởϊ qυầи, hắn không đành lòng cởϊ áσ.

Ngài Hách rúc đầu vào chăn, cúi đầu ngửi, mùi sữa tắm của nhà thầy Chu và mùi hương trên áo sơ mi trộn lẫn với nhau, là hương trái cây.

Ngài Hách càng nghĩ càng nóng mặt, sao có cảm giác mặc áo sơ mi của bạn trai vậy nhỉ...

Mãi đến nửa đêm mới ngủ, hắn cũng nghĩ thông vài chuyện.

Hắn quyết định sẽ làm bạn tốt với thầy Chu, là loại bạn đặc biệt đặc biệt thân thiết.

Bởi vì lúc ở cạnh thầy Chu, dù là tán gẫu hay ăn uống, hay bất cứ hoạt động nào khác, thực sự rất vui.

Dù thực sự thích cậu ấy, thực sự động tâm với cậu ấy.

Nhưng nhỡ đâu cậu ấy thẳng, mình đi thổ lộ với người ta, phải chăng cái gì cũng chẳng còn?

Cứ tiếp tục chôn sâu nỗi niềm này trong lòng thì tốt hơn.

Editor: (Giải thích việc thay xưng hô, không quá quan trọng, có thể lướt qua)Vì tiếng Trung chỉ có wo – ni nên mình phải lựa chỗ để đổi xưng hô xã giao giữa hai người. Đến đây hai người đã thân nhau hơn nên không xưng hô khách sáo nữa.Cụ thể là:– Ngài Hách gọi thầy Chu là "cậu", xưng "tôi".– Thầy Chu họi ngài Hách là "anh", xưng "tôi".Sau phiên ngoại 1 thì mọi người cũng rõ hai ổng bằng tuổi nhau rồi, nên mình cũng phân vân lắm. Cuối cùng mình vẫn để thầy Chu gọi ngài Hách là anh vì sự tôn trọng với "tinh anh", ổng cũng hâm mộ ngài Hách vì thành công như thế mà. Sau này khi xác định quan hệ sẽ thống nhất xưng hô hai người như nhau.