Chương 10: Kỹ thuật lái lụa của ngài Hách

Hôm nay cũng chẳng tắc đường như ngài Hách nói, nhưng cũng chẳng dễ đi.

Lại nói tốc độ lái xe của ngài Hách không kinh hoàng như thầy Chu nghĩ, hắn lái rất cẩn thận. . TruyenHD

Thầy Chu vẫn không hiểu, người vừa nãy lái xe như racing boi rốt cuộc là ai?

Trong xe vô cùng yên tĩnh, nhưng đường phố bên ngoài lại ầm ĩ không chịu nổi, làm ai cũng thấy phiền.

Thầy Chu trộm nhìn ngài Hách đang lái xe.

Đèn đường mờ ảo đổ từng vệt loang lổ trên khuôn mặt ngài Hách, ánh sáng thoắt ẩn thoắt hiện, bóng tối xung quanh làm ngũ quan hắn càng thêm lập thể. Hắn vẫn đang mặc âu phục đi làm, ống tay áo tùy tiện xắn lên một đoạn, đồng hồ đeo tay nam phiên bản giới hạn cũng lộ ra. Lúc này hắn chăm chú lái xe, cả người lộ ra khí chất tinh anh tiêu chuẩn.

Tự nhiên thầy Chu cảm thấy có chút buồn bã, so sánh hai người với nhau, anh chỉ là giáo viên mầm non, tuy rằng tiền lương và lượng công việc rất thoải mái, nhưng nói thẳng ra cũng chỉ là bảo mẫu trông trẻ.

Anh có chút ghen tị với ngài Hách.

Nếu như trước đây bản thân không nháo một trận ra trò với người nhà, có khi bây giờ anh cũng có dáng vẻ thành công như hắn.

So với thầy Chu đang thả hồn trên mây, ngài Hách vừa lái xe vừa chill đến tận nóc.

Lúc nãy hắn vô tình liếc sang cửa kính bên phải, vô tình phát hiện thầy Chu đang nhìn trộm mình.

Ai thèm quan tâm mục đích là gì chứ, thế này đã đủ làm ngài Hách ngại ngùng rồi.

Dù ngài Hách không nghĩ tới việc theo đuổi thầy Chu, mà cũng chẳng có chuyện thầy Chu sẽ thích hắn, thế nhưng được ở cùng một chỗ với thầy Chu luôn làm hắn cảm thấy kì lạ, không kiềm được mà bị hấp dẫn.

"Bác ơi! Con sắp đói chết rồi!"

Âm thanh đột ngột xuất hiện cắt đứt dòng suy nghĩ của hai người.

"Tuấn Lãng, con đợi chút, để bác chở thầy Chu về trước rồi chúng ta về."

Nhóc Hách chết mất, nó đói lắm rồi đấy.

Thầy Chu quay đầu nhìn khuôn mặt uất ức của nhóc Hách, có chút đau lòng, đoạn nói với ngài Hách: "Hay không cần đưa tôi về nữa, ngài đưa em ấy đi ăn cơm đi, tôi sẽ về nhà sớm thôi."

Đúng lúc đèn giao thông chuyển đỏ, ngài Hách đạp phanh, quay sang nói với thầy Chu: "Không thì đi cùng nhau đi, tôi biết gần đây có một quán lẩu."

"Hả?"

Đèn vừa nhảy xanh, ngài Hách đạp chân ga, chiếc xe lao như bay trên đường!

Nói chậm nhưng xảy ra nhanh, loáng một cái chiếc xe đã hoàn mỹ dừng lại trước cửa một quán lẩu.

Hey, đợi đã...

Thầy Chu: "..."

Chẳng lẽ ngài Hách từng học lái tên lửa hay sao mà get được cái tốc độ lái xe kinh khủng này hả!

Xem ra ngài Hách lái lụa đỉnh thật đấy.