Chương 22: "Gọi một tiếng?"

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tác giả: Tích Vũ ; Edit + Beta: Nkyl_0111.

___________________



Thân thể Đồng Miên khẽ run lên, cậu lấy điện thoại di động ra gọi điện, ngay sau đó, có người nhẹ nhàng nắm tay cậu.

Cậu đột nhiên quay người lại, Đoạn Việt Chinh mỉm cười nhìn cậu: "Anh ở đây."

Vành mắt Đồng Miên nhất thời đỏ lên: "Em tưởng... Em tưởng rằng anh đi rồi."

Đoạn Việt Chinh giải thích: “Ở đây cấm đậu xe, nên dời đi chỗ khác.” Hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau mi mắt của Đồng Miên, da thịt mềm mại, nước mắt cũng không rơi. Hắn có chút buồn cười: "Sao tự nhiên lại khóc vậy?"

Đồng Miên thật là không có mặt mũi, tức giận xoa mặt mình, sinh khí nói: "Cũng không phải em muốn khóc, là phản ứng sinh lý!"

Xe của Đoạn Việt Chinh đậu ở bãi đậu xe gần khu ký túc xá, hai người phải đi bộ một lúc. Đồng Miên có chút lo lắng sẽ gặp một người bạn học quen thuộc, phát hiện ra mối quan hệ của cậu với Đoạn Việt Chinh. Nhưng suy nghĩ lại...

Cưới cũng đã cưới rồi, đánh dấu cũng đã đánh dấu.

Đồng Miên nghĩ, vậy liền thuận theo tự nhiên đi!

Suy bụng ta ra bụng người. Nếu Đoạn Việt Chinh không muốn bị Đồng Miên che giấu, vậy mình cũng không nên che giấu đối phương. Rất đúng, cái này gọi có qua có lại.

Tay Đồng Miên được Đoạn Việt Chinh nắm lấy, chậm rãi đi về phía bãi đậu xe.

Đoạn Việt Chinh nói với cậu, "Hình như tòa nhà này vẫn chưa được xây dựng khi anh còn đi học, hiện tại thay đổi rất nhiều."

Đồng Miên ngẩng đầu nhìn, tưởng tượng lúc Đoạn Việt Chinh đi học cũng là mười năm trước. Nghĩ như vậy thật sự rất kỳ diệu. Họ học cùng một trường đại học, cùng một trường cao đẳng và học cùng một khóa học của giáo viên. Có thể giáo viên đã không thay đổi PPT trong mười năm, họ đã viết cùng một bài tập lớn. Họ quá khác biệt, vậy mà bây giờ họ đang đi cùng nhau, ôm ấp và chữa lành cho nhau.

Đồng Miên suy nghĩ một chút, cùng Đoạn Việt Chinh nói: "Không chỉ tòa nhà này, mà cả thư viện phía trước cũng đều được cải tạo mới. Sau đó sân chơi của chúng ta cũng được cải tạo lại."

Đoạn Việt Chinh hứng thú, nói: "Chúng ta đi dạo trường học đi? Đã lâu không trở lại nghiêm túc đi dạo. Mấy lần trước tới đây, anh rất vội."

Lòng bàn tay Đồng Miên có chút đổ mồ hôi.

Đi dạo quanh trường đồng nghĩa với việc xác suất chạm mặt với các bạn cùng lớp tăng lên rất nhiều. Cậu hít một hơi thật sâu, chậm rãi cười: "Được."

Đi theo con đường chính ở trung tâm trường, từ từ đi về phía ký túc xá. Hai bên đường trồng những cây bạch dương rất cao, đến mùa đông thì lá rụng hết, chỉ còn những cành cao chĩa lên trời, dẫu mùa này tràn ngập tuyết. Bên trái là hội trường khoa của một trường cao đẳng nọ, tòa nhà Khrushchev có tuổi đời khoảng ba mươi năm dần sáng đèn.

Đi thêm một đoạn nữa, bên phải có một phòng tập thể dục tổng hợp và một hồ bơi, Đồng Miên nói: "Từ lớp chúng ta hiện tại, nhà trường yêu cầu phải có khả năng bơi lội mới có thể tốt nghiệp."

Đoạn Việt Chinh hỏi: "Vậy em có biết bơi không?"

Đồng Miên nói: “Em có học một khóa, biết bơi.” Cậu nghiêng đầu nhìn Đoạn Việt Chinh hỏi: “Anh có biết bơi không?

Đoạn Việt Chinh hàm súc nói: "Anh là thành viên của đội bơi ở trường."

“Lợi hại.” Đồng Miên thiếu vốn từ vựng, hồi lâu mới thốt ra một câu khen ngợi, tò mò hỏi: “Học trưởng, anh lúc ở trường học là như thế nào? Có nhiều người tỏ tình với anh không? Có phải rất được hoan nghênh?”

Đoạn Việt Chinh nhớ lại thời đại học của mình...

Thật là vô cùng thê thảm.

Hắn lúc lên đại học chỉ có mười lăm tuổi.

Vô luận sớm muộn như thế nào, hắn khi đó chỉ là một đứa nhỏ 15 tuổi, thậm chí cũng không có phân hoá. Các bạn cùng lớp của hắn hơn hắn ít nhất ba tuổi, họ nhìn hắn như một đứa trẻ. Trong tưởng tượng ở sân bóng rổ đùa nghịch, chiếm được trái tim của một số lượng lớn Omega trong một trận đấu biện luận chưa từng xảy ra trước đây, Trong phòng tắm bị nam sinh Alpha cùng lớp giễu cợt "Rất rắn chắc mà" Cùng "Đoạn ngắn còn không có phát dục ha ha ha" Loại kịch bản này —— Khi đó trường học chỉ có nhà tắm công cộng, Đoạn Việt Chinh đi tắm rửa hai lần, hắn xấu hổ đến muốn chết. Từ đó thuê phòng ở gần trường học, Cũng không bao giờ chịu đi nhà tắm lớn.

Dù sao thì cũng thật mất mặt.

Loại kinh nghiệm này không cần nói cho Đồng Miên biết.

Đoạn Việt Chinh cân nhắc mỹ hóa một chút, nói: "Nghiêm túc học tập, những chuyện khác không có chú ý tới."

Đồng Miên hỏi: "Vậy thì anh vẫn chưa gặp được người mình thích, hay đại loại như vậy sao?"

Đoạn Việt Chinh nói: "Không có."

"Một người đều không có? "

Đoạn Việt Chinh chém đinh chặt sắt: "Một người đều không có."

Đồng Miên giả bộ như tiếc nuối: “Vậy được rồi.” Kỳ thật giọng điệu vẫn rất hưng phấn, “Vậy em là...”

“Mối tình đầu.” Đoạn Việt Chinh nhìn cậu cười nhẹ, siết chặt tay cậu hơn.

Đồng Miên thận trọng gật đầu, nói: "Được. Cố mà làm."

Đoạn Việt Chinh cười vò đầu cậu: "Cảm ơn bạn học Đồng Miên, trong lúc cấp bách phí chút thời gian làm mối tình đầu của tôi."

Đồng Miên tiếp tục thận trọng: "Không cần cám ơn, quá khách khí, quan hệ hai chúng ta, ai cùng ai a."

Xa hơn một chút là sân chơi lớn nhất khu KTX, lúc này rất nhiều sinh viên đang tập thể dục, rèn luyện chạy bộ trên sân trường, thanh xuân dào dạt. Sự nghiệp học sinh của Đoạn Việt Chinh khác với hầu hết mọi người, đi học sớm, thời gian cũng ngắn, hắn có chút hoài niệm đại học, khẽ mỉm cười nhìn phương hướng sân trường. Đồng Miên nói cho hắn biết: "Ký túc xá chúng ta ở ngay phía trước, tòa nhà số năm."

Đoạn Việt Chinh hỏi: "Có thể lên xem sao?"

——Nếu vừa rồi có thể đυ.ng phải bạn học của mình trên đường, thì nhất định sẽ gặp bạn học khi vào ký túc xá.

Đồng Miên cắn môi, do dự, nhìn Đoạn Việt Chinh bằng ánh mắt lấp lánh, nhắc nhở: "Anh là A."

Đoạn Việt Chinh đột nhiên kịp phản ứng, tựa hồ không nên vào khu B và O.

Sự quan tâm cùng tò mò về Đồng Miên khiến hắn có chút choáng váng đầu óc.

Đồng Miên coi nhẹ sự xấu hổ của hắn, hỏi: "Học trưởng, bọn anh lúc trước ở chỗ nào?"

Đoạn Việt Chinh suy nghĩ một chút: "Sống ở quận Nam... Tòa nhà 30. Anh nhớ khi còn đi học, học sinh B và O cũng sống ở hai tòa nhà này, trường học chưa từng thay đổi."

Sau khi đi dạo, trò chuyện một chút cho tới bên trong nhà ăn khu túc xá. Khu ký túc xá có mấy tòa nhà ăn, Đồng Miên thích nhất một nơi gần đó, muốn cùng Đoạn Việt Chinh nếm thử liền khoa tay: "Mới sửa lại năm ngoái, trở nên rất cao cấp, sau đó còn ăn rất ngon! Chúng ta đi ăn đi?"

Đoạn Việt Chinh đương nhiên nói: "Được" Tao nhã lịch sự thỉnh cầu: "Có khả năng muốn em mời anh ăn cơm."

Đồng Miên thân thiện vỗ vỗ vai hắn: "Không sao, anh muốn ăn gì thì ăn."

Cậu mỉm cười kéo Đoạn Việt Chinh đến nhà ăn, trên tầng bốn, đi xếp hàng ở nơi cửa sổ mà cậu hay lui tới nhất, cậu thường gọi hai bát dầu đỏ khoanh tay, cũng như tô sầu riêng và tô bí đỏ cùng một vài món ăn nhẹ. Đoạn Việt Chinh nếm thử rồi nói: "Thời đi học bọn anh cũng có khẩu vị như vậy."

"Không thay đổi?"

“Đại sư phó mười năm như một ngày.” Đoạn Việt Chinh tràn ngập tham vọng nói: “Anh sớm muộn gì cũng sẽ học được làm món này.”

Đồng Miên: "Quên đi, học trưởng. Khi nào muốn ăn cơm, liền trở lại trường học ăn đi."

Đoạn Việt Chinh bóp mặt cậu: "Em xem thường tay nghề của anh?"

Đồng Miên vội vàng giơ tay đầu hàng: "Không dám, không dám."

Đang cười nói chuyện phiếm, Đồng Miên đột nhiên nghe thấy có người gọi tên mình.

Khi cậu quay lại, nhìn thấy hai người bạn cùng phòng của mình.

Chu Khả và Vương Thụy Duyệt bưng đĩa đi tới. Vương Thụy Duyệt gọi cậu: "Đồng Đồng, mấy ngày nay sao cậu không về ký túc xá?"

Đồng Miên chậm rãi nói: "Tôi đi ra ngoài ở."

Vương Thụy Duyệt nhìn Đoạn Việt Chinh ngập ngừng hỏi: "Đây là?"

Đoạn Việt Chinh dù bận vẫn ung dung nhìn về phía Đồng Miên, hai tay làm ra vẻ để lên bàn, nghiêng đầu, nghiêm túc chờ đợi Đồng Miên trả lời.

Đồng Miên liếc hắn một cái, sắc mặt lập tức đỏ lên, lông mi rung động, lắp bắp kinh hãi, cuối cùng hạ quyết tâm nói: "Là, là bạn trai của tôi."

Đoạn Việt Chinh mỉm cười.

Vương Thụy Duyệt kinh ngạc: "Tớ, cái kia tớ nghe Giai Thần nói rồi nhưng tớ không nghĩ tới...... Là thật a?"

Chỉ cần Đồng Miên mở đầu, liền có thể thuận lợi nói hết lời. Cậu nói: "Ừm, chỉ là, vào giữa học kỳ."

Có vẻ không quá khó nói, Đồng Miên nghĩ. Đó là mối quan hệ không cần che giấu, con người ta luôn sống trong ánh nhìn của người khác, điều quan trọng nhất là trái tim của chính mình chứ không phải là ánh mắt của người khác.

Vương Thụy Duyệt cảm thấy xấu hổ khi làm phiền bữa ăn của cặp đôi khác, liền kéo Chu Khả đi.

Chu Khả thường xuyên quay đầu lại, kéo ống tay áo của anh, nhỏ giọng hỏi: "Cậu không nghĩ bạn trai của Đồng Miên nhìn quen sao?"

Vương Thụy Duyệt nhìn lại Đoạn Việt Chinh hỏi: "Thật sao? Ai?" Chu Khả nhỏ giọng: "... Có chút không chắc. Nhưng là thật giống nhau." Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, Chu Khả bắt đầu tìm kiếm bách khoa toàn thư trên điện thoại di động, đưa màn hình cho Vương Thụy Duyệt xem, thấp giọng nói: "Có giống không?"

Vương Thụy Duyệt đem điện thoại di động đối chiếu Đoạn Việt Chinh mặt trên bách khoa cách đó không xa, sửng sốt: "Là cùng một người sao? Có phải hay không? Đồng Đồng như thế nào có thể..."

Anh không ngừng ngoảnh lại, lén lút nhìn Đoạn Việt Chinh, nhưng chỉ thấy hắn đưa tay vuốt tóc trên trán Đồng Miên. Đồng Miên cười với hắn, khóe mắt cong cong, thậm chí có thể nhìn ra Đồng Miên đang mặc cái gì dường như là áo khoác của bạn trai anh, một bầu không khí vợ chồng ngọt ngào.

Vương Thụy Duyệt nghi ngờ: "Thật sao? Chỉ là giống nhau thôi sao? Đồng Đồng sao có thể quen biết một người lớn như vậy? Nghe nói gia cảnh của Đồng Đồng rất tốt..."

Chu Khả vội nói: “Có lẽ chỉ là cho vui thôi.” Ngừng một chút, cậu ta thản nhiên nói: “Người giàu thích chơi đùa với Omega là chuyện bình thường."



Ăn tối xong đã hơn sáu giờ, một đường tản bộ đi đến chỗ đậu xe.

Đồng Miên thắt dây an toàn, khi Đoạn Việt Chinh chuẩn bị xuất phát, cậu đột nhiên cúi người hôn lên má Đoạn Việt Chinh. Đoạn Việt Chinh nhìn không chớp mắt, hỏi: "Chứng hỗn loạn có tốt lên không?"

Đồng Miên đưa tay mở dàn âm thanh trong xe, vui vẻ trả lời: "Tốt hơn nhiều."

Giọng ca của Giang Úc, ca sĩ yêu thích nhất của Đồng Miên yên tĩnh chảy xuôi trong xe, tiếng gảy đàn ghi ta trong trẻo như bầu trời đêm cao xa mùa đông. Đồng Miên ngâm nga một tiếng, đột nhiên hô: "Học trưởng."

"Ừm?"

"Em chỉ nghĩ, anh nói đúng."

"Anh nói gì đúng?"

"Không cần phải giấu giếm. Chúng ta đang ở trong một mối quan hệ hôn nhân nghiêm túc, em không nên quan tâm người khác nghĩ gì."

Đoạn Việt Chinh kéo dài giọng nói: "Ừm" Âm thanh, giọng mũi rất thấp, nhẹ nhàng mà trong trẻo. Tâm trạng hắn thoải mái hỏi: "Sao đột nhiên hiểu được?"

“Em vừa rồi đột nhiên hiểu được.” Đồng Miên nói.

Chất xúc tác chính là đánh dấu, mọi thứ khác chỉ là thứ yếu. Sau khi đánh dấu tạm thời kết thúc, Đồng Miên cảm thấy chính mình đã hoàn toàn hy sinh tình yêu, không có chỗ cho sự thay đổi. Nhưng điểm này, cậu không thể nói cho Đoạn Việt Chinh biết, cậu vẫn là muốn giữ lại một chút tôn nghiêm.

Đoạn Việt Chinh lái xe rất chậm, chậm rãi dừng lại, chống tay lên vô lăng, nghiêng đầu nói: "Vậy chúng ta cùng nhau thảo luận một chủ đề quan trọng hơn."

"Gì?"

"Nên gọi anh là gì? Học trưởng? Lãnh đạo? Lão sư... Hay là, Ca ca?" Hắn nói chậm rãi rõ ràng, mỗi lần thốt ra một chữ, lỗ tai Đồng Miên đều đỏ lên. Đoạn Việt Chinh nghĩ thật đáng yêu, vì vậy cố ý nói tiếp: "Hay là gọi, lão công?"

Sắc mặt Đồng Miên ửng hồng, nhìn chằm chằm Đoạn Việt Chinh không nói được lời nào.

"Gọi một tiếng?"

__________________

*Cây bạch dương vào mùa đông:[Abo] Thỏa Thuận Hôn Nhân Có Độ Phù Hợp Cao - Chương 22: [Abo] Thỏa Thuận Hôn Nhân Có Độ Phù Hợp Cao - Chương 22:

*Dầu đỏ khoanh tay - Red Oil Chaoshou - 红油抄手:[Abo] Thỏa Thuận Hôn Nhân Có Độ Phù Hợp Cao - Chương 22: [Abo] Thỏa Thuận Hôn Nhân Có Độ Phù Hợp Cao - Chương 22: