Chương 49: Dây đứt phựt

Pheromone khủng bố đang tràn lan không hề mang sự xót thương nào, mà chỉ đầy tính công kích. Trán Lâm Khởi rướm đầy mồ hôi lạnh, Phong Tiến thả tay, chân cậu ta tức thì mềm nhũn ngã xuống đất.

Còn Phong Tiến thì quay đầu đi một mạch. Phong Tiến sang chỗ khác rửa tay, đến tận khi mùi pheromone Omega bám phía trên được rửa sạch rồi mới về chỗ Quý Vãn.

"Nước của cậu." Quý Vãn đưa nước cho Phong Tiến, đầu ngón tay hai người chạm vào nhau trong thoáng chốc.

Tầm mắt Phong Tiến như lơ đễnh nhìn thoáng qua ngón tay Quý Vãn, bấy giờ nơi ấy còn đọng giọt nước lạnh rướm ra từ thân chai, ngoài ra chỉ toàn mùi pheromone của hắn.

Phong Tiến hài lòng mở nắp uống một ngụm, che đi nụ cười đang lộ rõ trên môi mình.

Lớp Mười hai không có ngày cuối tuần hoàn chỉnh, mỗi tuần trường của Quý Vãn chỉ cho nghỉ nửa ngày thôi, chiều Chủ nhật mới được hoạt động tự do.

Mỗi buổi chiều hôm ấy, thông thường Quý Vãn và Phong Tiến sẽ đi ăn một bữa thật ngon để bù đắp cho khổ cực một tuần qua của mình.

"Lần này không ra ngoài ăn nữa." Phong Tiến lật sách: "Hôm nay mẹ tôi có gửi thịt nai và ít nguyên liệu tới, mùi vị cũng tạm, bảo chúng ta ở nhà tự nấu."

"Được, mẹ cậu tốt thật." Quý Vãn cảm thán: "Vậy lát tôi lên mạng tra xem nên làm món gì."

Trước đây Quý Vãn chưa nấu thịt nai bao giờ, nhưng có câu: 'nguyên liệu cao cấp thì chỉ cần nấu những kiểu đơn giản vẫn ngon, nên cậu tự tin lắm.'

Phong Tiến nhướng mày: "Nói lung tung gì đó, lần trước cậu nấu rồi, tất nhiên lần này đến lượt tôi, công bằng."

Quý Vãn: "..."

Lần trước cậu chỉ cho đồ ăn vào nồi lẩu thôi mà, vậy cũng tính là nấu à? Hơn nữa, Phong Tiến biết nấu ăn sao?

Quý Vãn nhìn cậu chủ Phong Tiến kiêu ngạo, cảm thấy hình ảnh Phong Tiến quấn tạp dề rửa tay nấu canh sao mà khó tưởng tượng quá.

Quý Vãn chợt nghĩ đến một điều.

Chẳng lẽ giống như vụ sữa tắm hương sữa, là sở thích đặc biệt không dám để mọi người biết của Phong Tiến?

Phong Tiến mà cũng... cũng đảm đang thế sao, thân phận Alpha và gia cảnh đã làm khó cậu ấy rồi, không thì có lẽ Phong Tiến sẽ là một chàng trai hiền lành đảm đang, biết chăm lo cho gia đình.

Đúng là đời người khó đoán, anh Phong thảm quá.

Phong Tiến nhìn vẻ mặt của Quý Vãn thì biết ngay cậu chàng này lại hiểu lầm gì mình nữa rồi. Nhưng Phong Tiến không định làm rõ, dù sao mặc kệ Quý Vãn tưởng tượng ra sao cũng đều có lợi cho hắn cả.

Rõ ràng Phong Tiến không phải tay lão luyện trong việc bếp núc, nhưng tiếp thu rất nhanh, trông cũng ra dáng phết.

Đơn cử như việc xắt thịt, tuy không nhuần nhuyễn, Phong Tiến xem video học, tay cầm dao vừa vững lại đầy sức lực, mỗi dao xuống là một lát thịt nai mỏng, đều và đẹp lắm.

"Anh Phong giỏi ghê!" Quý Vãn khen thật lòng. Phong Tiến hừ một tiếng, hời hợt rằng: "Còn chẳng biết người yêu tương lai của cậu có nấu ăn giỏi như tôi không, đề nghị cậu tranh thủ ăn nhiều chút, đừng để bị người ta gạt đi bằng hai bữa cơm đấy."

"Vậy thì tiêu." Quý Vãn cũng rất nể mặt, cậu hùa theo: "Nhỡ ăn món cậu làm nhiều quá, có phải tôi sẽ không thể thích ai nữa không, thế phải FA đến chết rồi?"

Phong Tiến bật cười, hắn biết Quý Vãn đang đùa thôi, thế là nhìn Quý Vãn, vừa định thuận theo nói vài câu nhân tiện giả vờ đề cử bản thân, nhưng khoảnh khắc nhìn vào gò má Quý Vãn, một suy nghĩ chợt nhoáng lên trong đầu.

Đè Quý Vãn lên tường lấp kín cái miệng chuyện gì cũng dám nói kia, đến tận khi Quý Vãn thở không nổi nữa mới buông tha.

Nói với Quý Vãn rằng cậu không được phép thích người khác, ai dám lấy hai bữa cơm ra lừa gạt cậu đi theo, hắn sẽ khiến kẻ đó ăn không ngon ngủ không yên.

Suy nghĩ ùa đến một cách quá mạnh mẽ và cố chấp, vừa ngông cuồng lại vô lý nhưng vẫn chiếm trọn trí óc hắn, dường như đây chính là bản năng mà hắn không thể kháng cự.

Thậm chí Phong Tiến còn chưa ý thức được mình đã bước vài bước tới gần Quý Vãn, đến tận khi Quý Vãn giơ tay che mặt vì tưởng hắn muốn chơi xấu, Phong Tiến mới bừng tỉnh.

Cảm giác vừa xa lạ lại quen thuộc, năm nào hắn cũng sẽ có vài cơn xúc động muốn chiếm đoạt địa bàn như vậy, nhưng, chưa lần nào hắn có mục tiêu rõ ràng và vồ vập như lúc này.

... Cuối cùng thì kỳ dịch cảm của hắn đã tới.

Ban đầu Quý Vãn tưởng Phong Tiến muốn giũ nước lên mặt mình nên mới che lại, bấy giờ nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Phong Tiến qua các kẽ ngón tay, cậu còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, bèn buông tay xuống.

Đúng là Phong Tiến không làm gì cậu cả, nhưng con cá chưa kịp gϊếŧ còn đang quẫy đuôi tung tăng trong bể nước bên cạnh chợt ra sức búng người lên, tạt nước đầy mặt cậu.

Quý Vãn: "...!"

Sơ ý quá! Không ngờ cũng xảy ra chuyện này cho được?

Quý Vãn nghe tiếng cười khẽ của Phong Tiến: "Không sao, tôi lau giúp cậu." Quý Vãn chưa kịp trả lời, tay của Phong Tiến đã chạm vào mặt cậu.

Lực tay không mạnh, chỉ xoa thật nhẹ trên ấy cứ như đang nâng niu báu vật cao sang quý giá nhất trên thế gian này, và cũng như một vị quốc vương đang tuần tra lãnh thổ của mình.

Chóp mũi, khóe môi, mi mắt, không bỏ sót bất cứ nơi nào, tất cả đều phải đón nhận cái vuốt ve mơn trớn này.

Linh cảm từ bản năng khiến Quý Vãn dựng tóc gáy, cậu cảm thấy lạ muốn vùng vẫy, may mà Phong Tiến không ra sức nên cuối cùng cậu cũng thoát được bàn tay Phong Tiến.

Quý Vãn vẫn chưa bình tĩnh lại: "Phong Tiến, cậu làm gì vậy?" Phong Tiến điều chỉnh lại cảm xúc, vẫn cười như bình thường.

Cơn xúc động khổng lồ đang quấy phá trong tim, nhưng lý trí hắn vẫn chưa biến mất, vẫn còn sức phán đoán cơ bản.

Hiện chưa phải lúc hắn có thể xúc động, chưa thể để lộ suy nghĩ chân chính của mình trước khi chắc chắn rằng Quý Vãn không bao giờ thoát được khỏi lòng bàn tay hắn.

Mùi pheromone đầy ý tán tỉnh như muốn nhấn chìm phòng bếp, nếu bất kỳ Alpha hoặc Omega nào ở đây, đều sẽ dễ dàng cảm nhận thấy những tình cảm ẩn chứa bên trong.

Phong Tiến rũ mi nhìn Quý Vãn, quá nhiều suy nghĩ xuất hiện chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Beta không ngửi được mùi pheromone, chỉ cần hắn kiểm soát tốt vẻ mặt mình, thì Quý Vãn sẽ chẳng hay biết gì.

Phong Tiến rút tay về, bình tĩnh rằng: "Hồi nãy nói lau nước giúp cậu là gạt cậu thôi, tay tôi vốn đã ướt, định bôi nước cho đều khắp mặt ấy mà."

Quý Vãn: "..."

Quý Vãn cạn lời, cậu trố mắt nhìn Phong Tiến hồi lâu, chỉ đành bất đắc dĩ mắng: "Sao cậu ngày càng xấu xa thế hả?"

Phong Tiến điềm nhiên tiếp nhận lời phê bình của Quý Vãn, tiếp tục nấu ăn. Lúc chưa đến kỳ dịch cảm, mỗi khi Quý Vãn ở cạnh sẽ khiến hắn rất vui.

Bây giờ đến kỳ dịch cảm rồi, tuy có Quý Vãn cũng vẫn vui đấy, nhưng ngoài ra hắn còn muốn đè cậu lên bàn làm một ít chuyện sung sướиɠ.

Cứ vậy mãi không ổn.

"Cậu ra ngoài chờ trước đi, tôi không quen có người nhìn trong lúc làm." Phong Tiến nói.

Quý Vãn hiểu, tưởng Phong Tiến đang ngại, thế là đáp một tiếng rồi rời đi, còn rất săn sóc bằng cách khép lại cửa phòng bếp.

Nhìn bóng lưng Quý Vãn biến mất trước mắt mình, Phong Tiến thở phào. Kỳ dịch cảm chỉ kéo dài vài ngày, theo tình trạng hiện giờ, chỉ cần chú ý một chút, hắn vẫn có thể kiểm soát được cảm xúc của mình, không phải vấn đề gì to tát.

Đến tối, hắn sẽ thản nhiên nói với Quý Vãn rằng hắn đến kỳ dịch cảm rồi, Quý Vãn thấy vẻ mặt hắn hờ hững tất nhiên cũng sẽ không nghĩ nhiều, ngày càng tin tưởng hắn hơn, giúp hắn dần kéo gần khoảng cách.

Phong Tiến vừa kìm nén mọi xúc động trong cơ thể, vừa tiếp tục nấu từng bước theo hướng dẫn, mọi thứ đều rất thuận lợi, ít ra món ăn cũng thơm tho đẹp mắt lắm, đổ ra đĩa, dọn lên bàn ăn.

Bấy giờ Quý Vãn đã cầm sẵn bát đũa đứng chờ, cậu vui vẻ múc một chén canh cho Phong Tiến, sau đó đến lượt mình.

Đây là món canh cá diếc thanh đạm, chắc đây là lần đầu Phong Tiến làm nhỉ, Quý Vãn thổi một lúc rồi cho vào miệng.

"Thế nào?" Tất nhiên Phong Tiến có nếm thử trước khi mang ra, biết không đến nỗi khó nuốt. Nhưng Quý Vãn chưa nhận xét, hắn vẫn thấy hơi hồi hộp.

Quý Vãn ngẩng đầu, mắt sáng long lanh: "Ngon! Anh Phong khéo tay quá!" Phong Tiến yên tâm hẳn.

Quý Vãn uống thêm một ngụm, cảm thán: "Ắt hẳn bạn đời tương lai của cậu sẽ may mắn lắm, haiz, nhưng phải là người ưu tú cỡ nào mới được cậu để mắt đây, cũng khó thật."

Quý Vãn uống canh nóng, bờ môi nhạt màu thường ngày bấy giờ trở nên ướŧ áŧ và tươi tắn hơn, còn vương vệt nước, trông có vẻ mềm mại lắm.

Tầm mắt Phong Tiến cứ bất giác bồi hồi nơi ấy. Môi Quý Vãn ướŧ áŧ như vậy, và hắn có thể khiến nó ướŧ áŧ hơn nữa. [WATT BY SMERELDO]

... Thậm chí còn có thể khiến toàn thân Quý Vãn trở nên bóng mịn và ướŧ áŧ.

Quý Vãn chợt khựng lại, cảm giác rợn gáy lần nữa ập tới, cậu nhìn Phong Tiến, vừa hay bắt gặp yết hầu hắn đang dịch chuyển lên xuống.

Phong Tiến cụp mắt, không phải nhìn cậu mà là đang nhìn bàn thức ăn, trông có vẻ nuốt không trôi.

"Sao thế, cậu không thích thức ăn mình tự làm à?" Quý Vãn hỏi.

"Không có nước, khô khan quá ăn không được." Phong Tiến gắp cơm: "Cần ai đó mua nước uống về khao đầu bếp." Quý Vãn cười đá chân Phong Tiến, đứng dậy.

Thật ra cách dưới lầu không xa có một tiệm trà sữa, đi xuống dưới một chuyến lên lại cũng chưa đầy mười phút. Quý Vãn hỏi sở thích của Phong Tiến xong thì ra ngoài.

Cửa dần đóng lại, bóng lưng Quý Vãn khuất khỏi tầm mắt, vẻ mặt vốn thả lỏng của Phong Tiến thay đổi ngay lập tức, hắn nhíu mày xoa trán mình.

Hắn đã đánh giá cao bản thân.

Mỗi giây mỗi phút ở riêng với Quý Vãn, dù Quý Vãn chỉ làm ra những hành động rất đỗi bình thường, chẳng cần ánh mắt hay cử chỉ ám chỉ mập mờ gì với hắn, cũng vẫn khiến hắn suy nghĩ miên man.

Hắn đã quá xem thường sức cám dỗ của Quý Vãn. Phong Tiến thở dài, lấy điện thoại.

Lần này hắn kiếm cớ để Quý Vãn ra ngoài là vì muốn tranh thủ gọi điện thoại cho Khổng Lập Ngôn, nhờ Khổng Lập Ngôn đến đây đưa Quý Vãn đi nhân lúc hắn còn kiểm soát được mình.

Tay của Phong Tiến lần lữa mãi ở nút gọi, hắn đứng dậy đi đến trước cửa sổ, tìm kiếm bóng dáng của Quý Vãn.

An ninh khu vực này khá tốt, cũng gần mấy chỗ mua sắm, nhìn qua cửa sổ cũng có thể trông thấy Quý Vãn vừa mua xong nước ở tiệm trà sữa và đang trên đường về, đây cũng là nguyên nhân hắn chịu để Quý Vãn ra mua.

Hắn nhìn thấy Quý Vãn, cũng thấy luôn người bên cạnh Quý Vãn. Là tên Omega cách đây không lâu đã lập mưu muốn chia rẽ hắn và Quý Vãn, thậm chí còn muốn để lại mùi pheromone lên người hắn.

Ánh mắt Phong Tiến tức thì trở nên sắc bén, hắn nhìn chăm chăm Omega bên cạnh Quý Vãn, và sau đó nhìn thấy tên Omega nọ loạng choạng vài cái, đỡ trán ngã vào l*иg ngực Quý Vãn.

Dường như có sợi dây nào đó trong đầu đã đứt phựt, Phong Tiến khóa màn hình điện thoại, cười gằn rồi xoay người ra ngoài.

Quý Vãn cũng chẳng ngờ mình chỉ ra mua nước uống thôi cũng gặp bạn cùng trường bị bệnh suýt ngất, người bạn này còn là một Omega nhỏ xinh nữa.

"Cậu không sao chứ?" Quý Vãn hỏi.

"Không sao, mình chỉ bị hạ đường huyết thôi, hôm nay chưa ăn gì, chờ một lát là được." Giọng Lâm Khởi rất yếu ớt: "Nhờ có cậu đỡ mà mình mới không bị ngã, mình có thể dựa vào cậu thêm vài phút không? Vài phút nữa là khỏi rồi."

"Tôi dìu cậu vào tiệm trà sữa đối diện ngồi vậy." Quý Vãn bảo.

Một là do ngồi thoải mái hơn đứng, cũng tốt hơn cho người bị hạ đường huyết. Hai là do cậu không muốn để Phong Tiến chờ lâu.

"Đừng đừng đừng đừng nhúc nhích, nhúc nhích mình sẽ buồn nôn..." Lâm Khởi vội ngăn cản: "Mình van cậu đấy, dìu mình vài phút thôi nhé."

Mục đích của Lâm Khởi là để lại hương pheromone của mình lên người Quý Vãn, sao cậu ta chịu thả Quý Vãn đi được chứ.

Thực ra khi vừa đến gần Quý Vãn, cậu ta đã ngửi thấy pheromone của Phong Tiến rồi. Thông thường thì pheromone của Alpha sẽ không đầy tính xâm lược và công kích như thế, cũng sẽ không mạnh mẽ và lưu giữ lâu như vậy.

Nhưng nếu có, tình trạng này chứng tỏ... Alpha nọ đang trong kỳ dịch cảm.

Một lát sau Quý Vãn về gặp Phong Tiến, pheromone của cậu ta đang bám trên quần áo Quý Vãn cũng sẽ tiếp xúc với Phong Tiến.

Ngày thường Phong Tiến từ chối cậu ta được, nhưng đến kỳ dịch cảm rồi thì sao đủ sức từ chối pheromone ngọt ngào của Omega chứ?

Lâm Khởi nhếch môi ở góc độ mà Quý Vãn không thấy, thấy cũng đủ lâu rồi, cậu ta mới buông Quý Vãn ra, đứng thẳng người lên.

"Cảm ơn cậu nhiều, mình đã thấy khỏe hơn, có thể cho mình biết tên và lớp của cậu không? Mình sẽ đến cảm ơn cậu sau." Lâm Khởi cất giọng suy yếu, muốn kéo dài thêm thời gian để pheromone của mình nồng thêm.

"Cậu..." Quý Vãn vừa lên tiếng trả lời thì nhìn thấy người sau lưng Lâm Khởi, hai mắt sáng lên.

Phong Tiến.

Sao Phong Tiến lại xuống đây, không chờ được nữa sao? Sắc mặt Phong Tiến đáng sợ quá, xảy ra chuyện gì rồi ư?

Lâm Khởi chú ý đến tầm mắt của Quý Vãn, cũng quay đầu nhìn theo, thấy Phong Tiến đang đi từ xa tới. Mỗi bước chân của Phong Tiến đều rất lớn, chẳng mấy chốc hai người chỉ còn cách nhau mười mấy mét.

Và cách càng gần, da đầu Lâm Khởi càng tê dại.

Chạy.

Mau chạy đi.

Còn đứng đây nữa thì chẳng ai dám đảm bảo hậu quả sẽ thế nào đâu. Không phải kiểu tổn thương khi Alpha trong kỳ dịch cảm tạo ra với Omega, mà là kiểu tổn thương do bị tàn tật, không thể tự chăm lo cuộc sống nữa.

Trực giác của một Omega đang gào thét điên cuồng mách bảo cậu ta hãy chạy ngay đi để trốn khỏi sự nguy hiểm này, còn pheromone Alpha đang nhằm vào cậu ta gần như khiến cậu ta muốn quỳ xuống, van xin lạy lục, sắc mặt tái hẳn đi.

Hai chân Lâm Khởi run lẩy bẩy, không dám nói thêm câu nào đã co chân chạy mất dạng.

Quý Vãn: "?"

Cậu Omega ban nãy mới nói mình bị hạ đường huyết mà lúc này chạy còn nhanh hơn cả thỏ, khỏe hơi nhanh đấy?

Quý Vãn chưa kịp suy nghĩ thêm, Phong Tiến đã đến bên cạnh cậu. Phong Tiến xụ mặt nhìn theo Omega vừa bỏ chạy, sau đó tức tốc rời mắt về, tập trung mọi sự chú ý lên người Quý Vãn.

"Cậu sốt ruột à? Ban nãy tôi gặp chút chuyện." Quý Vãn huơ ly nước trong tay: "Chúng ta mau về thôi, đừng để bị nguội." Sắc mặt Phong Tiến vẫn rất xấu xí, hắn im lặng vươn một tay giật đồ Quý Vãn đang cầm, tay kia choàng qua vai Quý Vãn.

"Đừng." Quý Vãn cũng sực nhớ một điều. Cậu lắc đầu, tránh khỏi tay Phong Tiến: "Tạo chút khoảng cách sẽ hay hơn."

Gân xanh trên trán Phong Tiến nảy lên, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh vô cùng: "Tại sao, giữ khoảng cách hay hơn?"

"Thì như chuyện Bạch Gia hồi trước đó, Bạch Gia ỷ tôi không ngửi được pheromone, nên đã dùng mùi pheromone của cậu ta thông qua tôi để quyến rũ cậu, tôi sợ Omega ban nãy cũng có mục đích này." Quý Vãn đáp: "Bây giờ chắc trên người tôi có pheromone của Omega kia nhỉ, tạm thời không nên đến gần cậu, chờ lát tính sau." Quý Vãn vừa dứt lời đã bị Phong Tiến níu lấy.

Phong Tiến cương quyết: "Có thể dùng cách khác để giải quyết mùi pheromone của Omega bám trên người, chứ không phải xa cách tôi như vậy."

Phong Tiến kéo Quý Vãn bước ngày càng nhanh: "Tôi dẫn cậu đi giải quyết vấn đề này."

Quý Vãn không biết Phong Tiến định giải quyết bằng cách nào, nhưng trông Phong Tiến có vẻ rất gấp gáp, thế là cũng nhanh chân theo sau.

Về đến nhà, Quý Vãn vừa cởi giày đã nghe tiếng cửa đóng sầm, ngay sau đó, một luồng sức mạnh đè lên vai cậu, ghìm cậu lên cửa. Phong Tiến đứng phía trước, giam cầm cậu giữa hai cánh tay mình.

"Cậu làm gì vậy?" Quý Vãn trợn tròn mắt.

Phong Tiến không đáp, vươn một tay khều cúc áo sơ mi của Quý Vãn. Chiếc cúc trên cùng nào chịu đựng nổi sức của Phong Tiến, đứt phựt, để lộ phần cổ thon thả và xương quai xanh tinh xảo.

"Để tôi giải quyết giúp cậu." Tay Phong Tiến lại đặt trên chiếc cúc thứ hai.

Bên trong đôi mắt u ám ấy là sự tĩnh lặng cùng cực, nếu nhìn kỹ, còn loáng thoáng đôi chút điên cuồng và cố chấp.

"Cứ để tôi, xóa sạch tất cả pheromone Omega trên người cậu."