Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Nhân Thứ Hai (Nhị Hôn)

Chương 17: “Phải làm sao cậu mới chịu buông tha tôi?”

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chung Văn Nhiễm nhìn thấy Chúc Diệu Uyên lần nữa, đã là chạng vạng ba ngày sau, hắn đỗ xe trước cửa trụ sở, bước xuống xe dựa nửa người lên xe, ngón tay thon dài châm một điếu thuốc.

Phía xa xa, Chúc Diệu Uyên nhìn thấy anh liền lập tức dụi tắt điếu thuốc, còn chưa nói gì đã nở nụ cười tươi rói.

Chung Văn Nhiễm lại chỉ dùng khóe mắt liếc hắn một cái, đi về hướng khác.

Nụ cười của Chúc Diệu Uyên cứng ở trên mặt, hắn chặn trước người Chung Văn Nhiễm, cúi đầu sáp gần vào mặt anh, nói nhỏ: “Mấy ngày không gặp, nhìn thấy tôi xong lại là thái độ này sao?”

Chung Văn Nhiễm lui về phía sau: “Cậu lại tới làm gì?”

“Tôi làm gì?” Chúc Diệu Uyên tức đến bật cười, nắm lấy cằm anh, cúi xuống gần gáy anh ngửi ngửi, ngửi thấy được mùi hương thuộc về chính mình, cảm xúc nóng nảy mới dịu đi không ít, “Tất nhiên là tôi___lại đến ký hiệu anh rồi.”

Chung Văn Nhiễm không có nhiều bất ngờ, bình tĩnh nói: “Phải làm sao cậu mới chịu buông tha tôi?”

Chúc Diệu Uyên bị lời anh nói làm đau đớn, rủ tay xuống, hít thở lo lắng, hắn cười khổ: “Anh có thể……đừng nhìn tôi như vậy có được không, tôi không phải đến ký hiệu anh, tôi chính là vì nhớ anh…..muốn đến nhìn anh một chút.”

Chung Văn Nhiễm: “Vậy bây giờ hẳn là cậu đã nhìn xong rồi?”

“Vẫn chưa,” Chúc Diệu Uyên dè dặt vươn tay ra, ôm eo anh, thấy anh không giãy dụa, một cái tay khác sờ lên tuyến thể của anh, cảm nhận được xúc cảm từ ngón tay truyền tới, hắn thấp giọng nói: “Kết vảy rồi?”

Chung Văn Nhiễm nhẹ nhàng hất tay hắn ra, chính là dáng vẻ từ chối nói chuyện với hắn, anh vòng qua Chúc Diệu Uyên, chui vào trong xe hắn trước, để lại cho Chúc Diệu Uyên gò má lạnh nhạt.

Chúc Diệu Uyên theo anh ngồi vào trong xe, nghiêng người hỏi anh: “Sao vậy?”

Chung Văn Nhiễm lạnh nhạt nói: “Đồng nghiệp tôi ở đây.”

Hiện tại là giờ cao điểm tan tầm, ven đường đều là người, không cần nghĩ cũng biết sẽ có đồng nghiệp anh.

Chúc Diệu Uyên nhìn chằm chằm anh, nhìn gương mặt mà mấy ngày nay hắn đều thương nhớ, cảm xúc của Chung Văn Nhiễm như hồ nước tĩnh mịch, dù cho hắn đã làm ra chuyện quá đáng đến vậy, một chút xíu cảm xúc phẫn nộ người này cũng chẳng biểu lộ.

Ở khía cạnh nào đó, Chung Văn Nhiễm còn có nghị lực hơn hắn, ung dung hơn hắn, dường như anh đã vứt bỏ hết những cảm xúc tiêu cực, mỗi ngày giống như một cái máy, đi làm, ăn cơm, tan làm, ngủ, chưa bao giờ có lúc sụp đổ hay tan vỡ, càng không có vui vẻ hạnh phúc.

Tình cảm của hắn đối với Chung Văn Nhiễm đến mãnh liệt, hơn nữa đến nay cũng không có xu hướng giảm xuống chỉ có nhớ nhung nồng nàn vẫn ngày ngày quấy nhiễu hắn, mấy lần hắn cảm thấy mình sắp điên rồi, nhưng rồi lại chống chọi được qua như kỳ tích.

Hắn chỉ nhịn ba ngày.

Ba ngày sau, hắn như mãnh thú sổng chuồng, nhìn Chung Văn Nhiễm mà thèm nhỏ dãi, nhưng lại chẳng dám hé răng nanh, sợ dọa con mồi nhát gan chạy mất.

Mà bây giờ, con mồi tự chui đầu vào lưới, còn tiện tay đóng cửa l*иg lại.

Chúc Diệu Uyên chậm rãi sát lại gần, Chung Văn Nhiễm nhíu mày nhìn hắn, giơ tay vặn cửa xe___cửa xe đã khóa cứng.

Chung Văn Nhiễm nhớ lại lời hắn nói, lặp lại một cách trào phúng: “Cậu chính là đến xem tôi.”

Chúc Diệu Uyên ngửi nhẹ anh, ngửi được pheromone ngọt ngào của anh, cả người run rẩy không thôi, rồi bỗng nhiên hắn duỗi tay, kéo Chung Văn Nhiễm gần vào trong l*иg ngực, ôm chặt anh, liếʍ liếʍ gáy anh.

Chung Văn Nhiễm run lẩy bẩy.

Ngay sau đó, Chúc Diệu Uyên nâng mặt anh lên, nhìn thẳng vào mắt anh, trong đôi con người là một mảng tối đen khiến người khác run rẩy, hắn lại trở nên tràn ngập tính xâm lược, phóng ra pheromone gắt gao áp chế Chung Văn Nhiễm, cứng rắn muốn cùng anh dây dưa.

Chung Văn Nhiễm đã từ bỏ chống cự vô nghĩa, anh cho rằng Chúc Diệu Uyên muốn làm gì đó.

___Nhưng Chúc Diệu Uyên không có.

Chúc Diệu Uyên chỉ là nâng mặt anh lên, in một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước lên môi anh, hắn kìm nén hô hấp, vuốt ve khuôn mặt Chung Văn Nhiễm, hôn rồi lại thơm, phần lớn vừa chạm vào liền tách ra, đến nước bọt cũng chưa dính.

Chung Văn Nhiễm nói: “……Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Vốn là chỉ muốn đến nhìn anh một chút,” Chúc Diệu Uyên cười khổ, “Sau khi nhìn xong lại phát hiện còn muốn đến gần anh, đến gần xong lại muốn hôn anh…… từng bước từng bước, có phải tôi rất tham lam không?”

Chung Văn Nhiễm sớm đã không hiểu được cảm giác thích một người, cũng sẽ không đi an ủi người khác, anh gật đầu, nói: “Đúng vậy.”

Sắc mặt Chúc Diệu Uyên lập tức ảm đạm.

Chung Văn Nhiễm còn ở trong ngực hắn, cơ thể gầy yếu có thể sờ được đến xương, một tay Chúc Diệu Uyên vòng qua người anh, cằm để lêи đỉиɦ đầu anh, chỉ hận đầy ắp nhu tình không có chỗ chứa, nghẹn dưới đáy lòng, nóng lòng chờ được phát tiết.

Hai người ở trong xe ôm nhau mười phút, đợi khi Chúc Diệu Uyên buông Chung Văn Nhiễm ra, eo Chung Văn Nhiễm đã mỏi nhừ, anh mệt mỏi ngửa ra sau, nghe thấy Chúc Diệu Uyên hỏi: “Đi ăn không?”

Anh gật gật đầu, rồi nhắm hai mắt lại.

*

Bản dịch chỉ đăng tại wordpress: TruyenHD mọi trang web khác đều là ăn cắp

Từ hôm đó trở đi, Chúc Diệu Uyên liền gió mặc gió, mưa mặc mưa tới đón đưa Chung Văn Nhiễm đi làm tan làm, mỗi lần Chúc Diệu Uyên chỉ đòi lấy một cái hôn, thông thường là ở trong xe, hoặc là dưới lầu tiểu khu anh.

Hai người giống như những cặp đôi yêu nhau hẹn hò bình thường, nhưng thực tế thế nào, chỉ có bọn họ hiểu rõ, Chung Văn Nhiễm từ đầu tới cuối chỉ có yên lặng, mà Chúc Diệu Uyên lại cứ quyết chí chọc cho anh phải nói ra, làm không biết mệt.

Mỗi lần hắn cảm thấy tuyệt vọng đối với thái độ của Chung Văn Nhiễm, liền sẽ ôm anh một cái, hôn hôn anh, ngày hôm sau hắn liền full máu sống lại, tiếp tục xoay lượn vòng quanh Chung Văn Nhiễm.

Chung Văn Nhiễm từ một người không thể chịu được phiền phức, vậy mà cuối cùng cũng dần dần thích ứng với sự tồn tại của hắn, có lúc trở về căn nhà trống trải của mình ngược lại lại cảm thấy quạnh quẽ.

Dự án ngăn cách pheromone đã tiến triển được một phần ba, nhanh hơn không chỉ gấp đôi lần so với anh dự tính, mà một số kỹ thuật trong đó đã được tổ nghiên cứu bọn họ nắm chắc vô cùng thông thạo, thậm chí không cần anh phải phí đầu óc gì, chỉ cần bảo vệ tốt kỹ thuật không bị tiết lộ, chuyên tâm công việc là được.

Trên lý thuyết anh và tổ viên đã gần như xác nhận xong toàn bộ, sau khi thiết lập vài phương án khả thi xong, tiếp theo chính là thí nghiệm và áp dụng thực tiễn___đây chính là giai đoạn vất vả nhất, hao tổn tinh thần nhất.

Chung Văn Nhiễm lại bắt đầu tăng ca.

Anh phá lệ gửi tin nhắn cho Chúc Diệu Uyên, bảo hắn không cần tới đón, bổn ý là phải chuyên tâm làm việc, nào biết lại bị hiểu làm, lúc ấy Chúc Diệu Uyên cái gì cũng chưa trả lời, buổi tối lại xông vào trụ sở thí nghiệm, vẫn là người phụ trách cười tươi như hoa nghênh đón hắn vào.

Chung Văn Nhiễm mặc đồ cách ly trắng như tuyết, trong phòng thí nghiệm lớn quần áo cách ly thường được trang bị mũ bảo hiểm cách ly, chỗ để nhìn chính là một tầng kính chống đạn, mặc toàn bộ vào, cả người sẽ có vẻ cực kỳ nặng nề và vụng về.

Tất cả người chế tạo pheromone đều được phân loại rõ ràng, mỗi một phòng là một mùi vị, bởi vậy trước khi vào phòng mặc đồ cách ly còn chưa đủ, còn buộc phải trải qua tầng tầng khử trùng, một khi có vi khuẩn lọt vào, tất cả đều sẽ hư hỏng hết.

Khi Chúc Diệu Uyên mặc vào bộ đồ cách ly cồng kềnh, xuyên qua lớp thủy tinh trong suốt mà người phụ trách chỉ cho hắn, nhìn thấy Chung Văn Nhiễm đang nghiêm túc làm việc, đứng lặng người thật lâu thật lâu.

Lúc người phụ trách sắp đứng đến nhũn hết cả chân, âm thầm kêu khổ, cuối cùng hắn mới yên lặng mà rời khỏi phòng thí nghiệm.

Hắn cảm thấy Chung Văn Nhiễm nghiêm túc làm việc xinh đẹp cực kỳ, không giống lắm với vẻ đẹp lúc thường ngày, chính là kiểu có thể xuyên thủng hết thảy khói mù, long lanh xinh đẹp chiếm trọn toàn bộ ánh mắt hắn.

~ Hết chương 17~
« Chương TrướcChương Tiếp »