Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

2401

Chương 99

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lúc cha Thạch Nghị được đẩy ra

khỏi

phòng giải phẫu, kỳ

thật

điện

tâm

đồ vẫn còn

đang

nhảy.

Chỉ



lúc đường

cong biểu đạt

cho sinh

mạng

run

rẩy phập phồng,

liền sẽ giống

như xé

rách

trái

tim

của

người bên

cạnh

làm

cho

người

ta

trào

ra

một

loại

cảm giác ghê

tởm buồn

nôn

từ đáy

lòng,

Thạch Nghị gần

như

là dại

ra được Trần Thành kéo dậy,

vẫn

luôn kéo đến bên

ngoài phòng bệnh

nặng

cách

ly,

cách

cửa sổ

nhìn

người

nhà

thân yêu

nhất

của

mình ở bên

trong,

nhìn

tần suất đơn điệu duy

trì

tiếng vang

lạnh

như băng,

như



nguyền

rủa.

“Bệnh cao

huyết áp của Thạch tướng quân vốn đã rất nghiêm

trọng rồi,

cộng

thêm

hôm qua còn uống nhiều rượu,

mấy lần ông ấy đến kiểm

tra sức khỏe tôi đã nhấn mạnh với ông ấy không

thể

tiếp

tục đυ.ng đến rượu cùng

thuốc lá,



tổn

hại rất lớn đối với

thân

thể của ông ấy, hơn nữa lại không dùng thuốc đúng hạn…

tuy rằng đưa tới

bệnh viện thời gian ngắn, nhưng mà,

ài…”

Nói chuyện là

bác sĩ phụ

trách của cha Thạch Nghị,

mỗi một câu ông nói ra,

mẹ Thạch Nghị sẽ khóc càng

thêm khó thể kiềm chế,

tuy rằng Thạch Nghị đứng

bên cạnh,

rồi lại giống như một câu một chữ cũng không nghe vào, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào người nằm

trên giường trong phòng

bệnh,

bờ môi run run,

chính là không phát ra được bất kỳ âm

thanh nào.

Hắn

lại đứng

trông bên

ngoài phòng bệnh suốt

mười

tiếng.

Điện

tâm đồ vẫn

luôn

nhảy

lên

cuối

cùng

trở

thành

một đường

thẳng.

Âm

thanh

chói

tai kia,

lại khiến

cho

thứ được xưng





trí

trong đầu Thạch Nghị,

đều bị

nghiền

thành bột phấn.

Bên

cạnh



mẹ

hắn gào khóc đến

cuồng

loạn,

cấp dưới,

đồng đội

trước kia

của

cha

hắn,

vòng

trong vòng

ngoài đều

cùng

rơi

lệ,

hắn

lại đứng

cạnh

mọi

người giống

như khúc gỗ,

đối với

những

người khác

làm

như không

thấy,



tai

như điếc.

Hắn

thật sự không biết

thân

thể

cha

hắn

lại kém

như

thế…

Hắn

thật sự không biết sẽ



loại kết quả

này…

Hắn

thật sự không biết bản

thân

nhất

thời

nhu

nhược

trốn

tránh sẽ

tạo

thành kết

cục

này…

—— Sớm

biết như vậy.

Trong đầu

hiện lên ba chữ kia,

hắn

hơi nhíu mày,

bên cạnh có người nói với

hắn

hãy

bớt đau

buồn,

hẳn chỉ là mờ mịt ngẩng đầu nhìn một cái,

sau đó lại cúi đầu trở lại.

Trần

Thành

vẫn

luôn

đứng

bên cạnh,

tất cả thân thích bên cạnh có

thể tới gần như

đều

tới,

có người ở

bên

mẹ hắn, có

người vội

vàng

thu

xếp những

việc

khác,

rồi

lại không

có ai

nguyện ý

nói nhiều

lời với hắn, cho dù

là mấy lời

an ủi vụn

vặt,

cũng

chỉ

giống

như

là hình thức, Thạch

Nghị

liền

đứng

trầm

mặc,

nhìn

người

tới

tới lui lui, nghe tiếng khóc đứt quãng.

Ở tít

bên

ngoài

đám

người, Anh

Minh

cũng

đứng

đấy.



người

ném ánh

mắt



mò đánh giá về phía

anh,

nhưng đều sẽ không dừng

lại

lâu

lắm

liền dời đi giống

nhau,

bầu không khí

này

trên

cơ bản đều

cảm

thấy

anh không

thích

hợp để xuất

hiện,

nhưng

là không



ai

mở

miệng đuổi

anh,

anh

liền

an

tĩnh đứng bên

cạnh.

Vào lúc này,

anh cũng không

thể để Thạch Nghị một mình.

Nghi

thức

cáo biệt xác định là

ngày

mốt,

tất

cả thủ tục

đều

là Trần Thành đi làm, hiện tại

anh

xem như người duy nhất có

thể

duy trì cục diện, Thạch Nghị từ sau

khi

bị anh đánh vẫn

duy

trì loại trạng

thái

này,

thậm

chí khi đứng canh giữ bên

thi

thể của cha hắn, cũng chỉ

là nhìn chằm chằm vào thi thể, lúc

bị yêu cầu cúi

đầu

mới có thể

cử động một chút.

Những

trưởng bối nhìn hắn

từ nhỏ đến lớn kia,

đi đến trước mặt hắn đa

số đều là

lắc đầu thở dài, mặc

dù đều nói với

bên

ngoài

ba Thạch

Nghị

là mất do

bệnh, nhưng chuyện của hắn cùng Anh

Minh

truyền ra

ngoài ầm

ĩ như

vậy,

ít nhiều

đều nghe được một ít.

Một vị chiến hữu của

cha

hắn dứt khoát nắm chặt tay hắn: “Thạch Nghị,

cha cậu cả

đời

kiêu

ngạo

vì cậu, cậu như

thế

nào... ài!

như

thế nào hồ

đồ như vậy!”

Sức lực kia, giống như muốn bẻ

gãy

tay Thạch

Nghị.

Hắn

ngay

cả

lông

mày

cũng không

nhíu,

những ánh

mắt xung quanh kia,

trách

cứ không

một

tiếng động,

đều giống

như

lưỡi dao đâm

từng

nhát vào

người

hắn,

trong đầu đều

là bộ dạng

cha

hắn

nói

chuyện với

hắn

lần

cuối

cùng,

nhớ

tới ký ức

rách

nát

thời

niên

thiếu,

cảnh

tượng

người

một

nhà ăn

cơm,

bộ dạng dạy dỗ

của

cha

hắn,

bộ dạng

cười,

bộ dạng

hút

thuốc

lá,

lúc uống

rượu,

lúc đọc báo,

càng

nghĩ

trong

lòng Thạch Nghị

lại

càng

nặng

nề,

loại

trọng

lượng ép

tới

hắn gần

như không

thở được sinh

ra

một

tầng

hắc ám,

che ở đỉnh đầu

cùng

trước

mắt,

chậm

rãi

cướp đi giác quan

của

hắn.

Nghi

thức

cáo biệt rốt cuộc chấm dứt như

thế

nào,

hắn thậm chí không có cảm

giác.

Người

xung

quanh đều

đi hết, cũng không

ai gọi hắn

dậy,

Anh

Minh

thấy

Thạch

Nghị

quỳ

trong

đại

sảnh

động

cũng

không

động, cảm

thấy

tứ chi tê

dại

đau đớn, không

đi qua gọi

đối

phương, Thạch Nghị quỳ anh liền đứng cùng hắn.

Vẫn là nhân viên phụ

trách

tang lễ lúc sau lại phát

hiện Thạch Nghị vẫn còn,

kéo hắn dậy: “Sảnh này lát nữa còn phải dùng,

ba cậu đã đi rồi,

cậu cũng bớt đau buồn…”

An ủi

của

người đứng

ngoài quan sát vĩnh viễn ôn

hòa,

Thạch Nghị được kéo

lên

cũng không động,

lúc

này Anh Minh đi qua gọi

hắn

một

tiếng,

lại không

thể khiến

cho đối phương

nhìn

thẳng vào sự

hiện

hữu

của

anh.

Qua rất lâu, Anh Minh mới

nghe

thấy

Thạch Nghị lẩm

bẩm

một câu: “Ba…

thật

xin

lỗi...”

Lúc Thạch

Nghị

nói ra lời

này,

cuối

cùng

nước

mắt

lăn ra khỏi hốc

mắt

không

có bất luận một tiếng động nào.

Hắn đứng

thẳng đó,

ánh

mắt vẫn

luôn

nhìn

chằm

chằm về phía

cửa,

nước

mắt

trào

ra

cũng không

lau đi,

tùy ý

từng giọt

rơi xuống

mặt đất,

cả

người

run

rẩy vì kéo

căng

cứng

ngắc.

Anh Minh

nhíu

mày

nhìn Thạch Nghị khóc,

không

cắt đứt

cũng không khích

lệ,

mãi đến khi

người

của

nhà

tang

lễ đến

thúc giục,

Thạch Nghị

mới

chớp

chớp

mắt ép

nước

mắt về,

sau đó

mới

lau

lau

mặt,

gỡ kính xuống.

“Tôi về

nhà

trước.”

Bốn

chữ

ngắn gọn,

xem

như giải

thích với Anh Minh,

cũng



câu

nói đầu

tiên

hắn

nói

ra

trong khoảng

thời gian dài

như

thế.

Khàn không

ra gì.

Anh Minh

nhìn Thạch Nghị

nện

từng bước

nặng

nề đi

ra

ngoài,

cắn

răng,

cuối

cùng vô

lực vò vò đầu.

Không

ai



thể

cảm

nhận được

cảm

thụ

thật sự

trong

lòng Thạch Nghị bây giờ,

tương

tự,

cũng không

ai



thể

hiểu được

tâm

tình

hiện

tại

của

anh.

Hít sâu

một

hơi

chặn

lại bực bội

cùng

nặng

nề

cuồn

cuộn

trong

ngực,

anh bình

tĩnh

lại

một

chút

mới đi

ra

ngoài,

chìa khóa xe

của Thạch Nghị vẫn ở

trong

tay

anh,

chắc

chắn sẽ không

lái xe đi,

anh phải đến gara

lấy xe.

Không gian yên

tĩnh bởi vì

tiếng bước

chân

của

anh

mà phá vỡ

cảm giác đóng kín,

đầu Anh Minh

rất đau,

không biết

là bởi vì

lăn

lộn

mấy

ngày

này

hay

là do vấn đề

của

cảm xúc,

nhìn

cái gì

cũng



chút

hốt

hoảng,

đi

một

lúc

mới phát

hiện

chóng

mặt

lợi

hại,

anh dứt khoát dừng

lại vịn vào

cây

cột bên

cạnh để

nghỉ

một

chút.

Sau đó liền nghe thấy có

tiếng

bước

chân

ở đằng sau.

Rất chậm,

bỗng

dưng

có một loại cảm

giác

quen

thuộc.

Anh Minh

thậm

chí không

cần quay đầu

lại

cũng đã biết



ai,

anh

chậm

rãi

thở

ra

một

hơi,

đợi Trần Thành đi đến

trước

mặt

anh,

lạnh

lùng

nhìn

anh: “Anh Minh,

tôi đã

nói với

cậu,



chút đại giới,

các

cậu

trả không

nổi.”

Anh Minh

nhíu

mày,

cũng không đáp

lại.

“Lời cậu nói với

tôi lúc trước,

khiến tôi phạm vào một sai lầm nghiêm

trọng.

Đối với Thạch Nghị cũng vậy,

đối với cậu cũng vậy, tôi cho rất nhiều tín nhiệm,

ngay từ đầu,

tôi nên bất chấp khiến

hai cậu tách ra, vậy sẽ không có cáo

biệt của ngày

hôm nay…”

Lúc Trần Thành nói đến đây đã gần với nghiến răng nghiến lợi,

Anh Minh có

thể cảm giác được phía sau có người

tới gần,

loại áp lực cường đại này khiến lông mày anh càng lúc càng nhíu chặt,

anh vốn muốn nói gì đó,

nhưng cuối cùng bờ môi chỉ mấy máy rồi lại không nói gì.

Sau đó, Trần Thành dùng mắt ra

hiệu

không chút che

giấu, người ở

bốn phía bắt đầu hành động.

Anh Minh

theo bản

năng

che

lại đầu

cùng bộ phận quan

trọng,

đấm đá đặt

trên

người không

có sát ý dồn vào

chỗ

chết,

nhiều

nhất

cũng

chỉ

là giáo

huấn xuất phát

từ phẫn

nộ,

đây

là phẫn

nộ

của Trần Thành,

chỉ sợ

cũng

là phẫn

nộ

của

tất

cả

mọi

người

của Thạch gia.

Cắn

răng

thừa

nhận đủ

loại đau đớn

trên

thân

thể,

anh

chịu đựng đến

cuối

cũng không



một

tiếng dừng

lại.

Cuối

cùng

lúc Trần Thành

thấy

anh

lung

la

lung

lay đỡ

cột đứng

lên,

hai

mắt

nheo

lại

theo bản

năng: “Đau không?”

Hỏi xong

anh

cười

lạnh: “Nhưng



mỗi

một

người Thạch gia,

đều phải

thống khổ

hơn

cậu

lúc

này.”

Câu

nói

của Trần Thành,

làm Anh Minh

ho khan

mấy

tiếng,

cũng không

tiếp

tục

che giấu vẻ

thống khổ

trên

mặt,

những

nơi vừa

rồi phải

chịu đấm đá đều đau

rát.

Nhưng

mà,

tất cả đau

đớn

có cộng vào nhau, cũng không bù được nặng nề

trong

lòng.

Đánh quyền đã

từng



thứ

anh

thích

làm

những

lúc bực bội,

bởi vì sự kéo

căng



thể

cảm

nhận được

từ

cơ bắp

trên

người

này



thể xua

tan do dự dưới đáy

lòng,

nhưng

hiện

tại

cho dù xương

cốt

toàn

thân đều kêu gào

thống khổ,

vẫn không

có biện pháp giảm bớt

chua xót

trống

rỗng

trong

lòng.

Loại áp

lực

cùng

thất vọng

mắt

thấy đã đến đường

cùng không

còn

lối

thoát

này,

khiến

người

ta

tránh

cũng không

thể

tránh.

Anh Minh

tựa vào

cột

nhắm

mắt,

lời

tàn

nhẫn

cùng

cảnh

cáo Trần Thành

ném

lại

cũng không

cách

nào khiến

anh

có bất

luận phản ứng gì,

một

trận

này không xóa được phẫn

nộ

cùng

tiếc

nuối

tạo

thành

từ sự

rời đi

của

cha Thạch Nghị,

bắt đầu

từ

lúc Thạch Nghị

nhận được điện

thoại sắc

mặt

chợt

thay đổi,

anh

liền biết

tất

cả đã không xong đến đỉnh điểm không

cách

nào xấu

hơn được

nữa.

Khụ

một

tiếng

lê qua xe bên

cạnh,

Anh Minh đi

rất

chậm,

bởi vì

mỗi

một động

tác

rất

nhỏ đều sẽ động đến

mấy vết

thương

trên

người.

Chỉ



mặc dù

chật vật

như

thế,

anh vẫn

cảm

thấy Trần Thành

ra

tay với

anh vào

lúc

này,

lại khiến

cho

anh

cảm

thấy dễ

chịu

hơn

một

chút.

Với

anh



nói,

trận đánh

này không

cách

nào bù được bứt

rứt sắp đè sập

người kia,

nhưng



thể phát

tiết

chút buồn bực ứ đọng

trong

lòng.

Cho dù



công kích bạo

lực

trên

thân

thể,

cũng đỡ

hơn vết

thương

mỗi giây

mỗi phút đều bị xé

ra ở

trong

lòng,

chà

tới

chà

lui sau đó

tuần

hoàn

lặp đi

lặp

lại.

Giống

như Thạch Nghị

hiện

tại…

Chỉ sợ



cầu được đánh

một

trận,

cũng

cầu không được.

Nhớ tới nước mắt vừa

rồi

của Thạch

Nghị,

Anh

Minh

vô thức ôm

ngực, nhíu mày

dựa

vào bên cạnh xe.

Lần đầu

tiên

anh

nhìn

thấy Thạch Nghị khóc,

cũng



lần đầu

tiên

cảm

nhận được

loại

lo

lắng bởi vì sự

thống khổ

của

người khác

mà gần

như

hít

thở không

thông

này.

Anh



thể dự đoán kế

tiếp sẽ



một

trận

mưa

rền gió dữ

ra sao,

cũng



thể đoán được

thứ bọn

họ phải gánh

chịu,

phải

nặng

nề

thế

nào.

Nhưng

cho

dù cắn răng, cũng chỉ có

thể tiếp tục chống đỡ.

Đã



tiếc

nuối không

cách

nào vãn

hồi,

anh không

hy vọng

còn



thêm

lần

nữa.

Đau đớn

trước

ngực

càng

lúc

càng

lợi

hại,

lúc Anh Minh sắp sửa

tiếp

cận

chiếc xe Jeep kia

của Thạch Nghị

cuối

cùng không

thể

chịu đựng được

nữa dựa vào xe

trượt xuống,

tựa vào bánh xe

một

cách vô

lực,

anh

cố sức

thở dốc,

hy vọng



thể

ngừng

lại

từng đợt

tra

tấn



tâm

liệt phế kia.

Loại

cảm giác

này,

giống

như

thời gian về

tới

lúc

anh đứng

trước phòng bệnh biết được đôi

mắt

của Thạch Nghị đã không

thể

hồi phục,

cũng

là bất

lực,

cũng

là phẫn

nộ bực bội,

chỉ



lúc

này,

càng đau đớn

hơn,

càng

cuồng

loạn

hơn.

Cảm giác

chua xót xộc

lên đáy

mắt,

Anh Minh

chớp

mạnh

hai

cái,

sau đó

mới

hít sâu

một

hơi.

Mẹ kiếp…

Đau quá!
« Chương TrướcChương Tiếp »