Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

2401

Chương 33

« Chương TrướcChương Tiếp »
Bộ phim

này

là quay

chụp khép kín.

Bởi vì

nội dung

cốt

truyện vốn

chỉ

cung

cấp

ra dàn ý,

trong quá

trình quay

lại xin

miễn

tất

cả phỏng vấn

của

truyền

thông,

mánh

lới đánh vào đề

tài

ngoài

rìa,

che

càng kín,

người

ngoài

lại

càng

hiếu kỳ.

Kỳ

thật

nói

trắng

ra đây



một

cách

lăng xê để

tuyên

truyền

cho bộ phim,

nhưng so sánh với việc

lấy

tai

tiếng

làm

chủ

lúc

trước,

loại phương

thức

này

lại khiến Anh Minh

thoải

mái

hơn

nhiều.

Thời điểm Thạch Nghị gọi cho anh nói muốn đến phim

trường,

anh rất

bất ngờ.

Nhưng

mà,

anh

thật

mau phản ứng

lại đối phương

hẳn



có việc.

“Sẽ khiến tôi khó xử sao?”

Anh

hỏi

rất

trực

tiếp,

bởi vì

cũng giống

như Thạch Nghị không phải



người vòng vo.

Thạch Nghị ở bên kia do dự

trong

chốc

lát: “Hẳn

là không.”

“Ừ,

vậy

cậu đến đây gọi điện

thoại

cho

tôi,

tôi dẫn

cậu vào.”

Anh Minh đáp ứng

rất

lưu

loát,

gửi địa điểm quay phim

ngày

hôm sau

cho Thạch Nghị,

sau đó

liền

cúp

máy.

Bộ phim

hiện

tại bọn

anh đang quay

có vài

cảnh

là quay

ngoài

trời,

không giới

hạn

trong phim

trường,

khó

tránh khỏi sẽ xuất

hiện

tình

huống bị vây xem,

nhưng

cũng

may

ngoại

cảnh không

nhiều,

phía

trước đã quay được không sai biệt

lắm,

phía sau

liền

hoàn

toàn giải quyết

trong

nhà.

Lúc Thạch Nghị đến,

Anh Minh đang quay

chính



cảnh đang

cãi

nhau với Vương Nghĩa Tề

Đạo diễn xử lý

rất kịch liệt,

hai người

được

yêu cầu đẩy cảm

xúc

thậm

chí có thể

đánh

nhau.

Cho nên kỳ

thật

cuộc

gọi

đầu tiên anh không nghe thấy.

Là thời gian nghỉ ngơi sau đó, anh

lấy

di động ra

mới

thấy

được

cuộc

gọi nhỡ của Thạch Nghị, mới biết đối phương đã tới

rồi.

“Thạch Nghị,

cậu ở chỗ nào?”

“Ở phía đông giao lộ,

chỗ

hôm qua anh nói với

tôi.”

“Ừ.”

Anh Minh

nói

một

tiếng với

trợ

lý bên kia: “Tôi đi qua đón

cậu.”

Chờ đến khi anh nhìn

thấy

Vương Nhạc bên

cạnh

Thạch Nghị, lập tức

hiểu

ra Thạch

Nghị

đi một chuyến này là vì cái gì.

Người kia

nở

nụ

cười với

anh: “Dù sao



chơi

từ

nhỏ đến

lớn,

không

có biện pháp…”

Vốn dĩ làm loại chuyện này khiến cho Thạch Nghị rất lúng

túng,

dính dáng đến chính là Anh Minh

hắn lại càng cảm

thấy khó chịu,

may mắn Anh Minh lại không nói gì,

hiểu rõ cười cười,

sau đó mới dẫn

hai người đi qua đoàn phim

bên kia.

Mặc dù

nói

là quay

chụp khép kín,

nhưng kỳ

thật

chủ yếu

từ

chối

chính



truyền

thông,

thật sự không phải

hoàn

toàn không

cho phép

người

tiếp

cận đoàn phim.

Lúc

trước

cũng



một vài fans

của Vương Nghĩa Tề đến đây,

chỉ

cần không

tạo

thành động

tĩnh quá

lớn ảnh

hưởng

tiến độ quay

chụp,

đạo diễn

cùng

người

trong đoàn

cũng đều



mở

một

con

mắt

nhắm

một

con

mắt.

Nhưng

mà,

sự xuất

hiện

của Thạch Nghị không

cách

nào khiến

người

ta xem

như

người qua đường bình

thường.

Đặc biệt là bên

cạnh

hắn

còn dẫn theo Vương Nhạc.

Thời điểm Vương Nghĩa Tề nhìn

thấy

hai người đi qua,

vẻ mặt giống như gặp quỷ.

Chờ đến khi lại

thấy Anh Minh đi cùng

bên cạnh,

vẻ mặt kia còn vặn vẹo

hơn khi nhìn thấy quỷ, cậu

trực

tiếp vọt

tới kéo Anh Minh: “Cậu uống lộn thuốc?”

Nhưng không đợi Anh Minh

trả

lời

cậu,

Vương Nhạc

một bên đã

tự động

tiến

tới

rồi: “Nghĩa Tề,

em



mấy

lời

muốn

nói

rõ với

anh…”

Vì vậy Anh Minh kéo lại áo

từ

trên

tay cậu về: “Nếu là cậu

bắt đầu,



thế nào cũng phải cho người

ta một kết thúc,

vẫn luôn ra vẻ đáng

thương

thì tính là gì.”

Là từ

chối

cũng

được, tiếp cận

cũng

được, nói

rõ thì tốt hơn

cứ dây dưa thế

này.

Bên

cạnh Vương Nghĩa Tề

còn

treo

một Vương Nhạc,

lửa giận đối với Anh Minh

muốn phát

cũng phát không

ra được,

chỉ



thể oán

hận

trừng

mắt

anh: “Cậu

thì biết

cái đếch gì,

không phải

tớ không

muốn

nói

cho



ràng.”

Là cậu căn

bản

không

thể

nói rõ a!

Nhưng

nửa

câu sau

cậu không

nói

ra

miệng,

Vương Nhạc kéo

cậu

muốn đi đến bên

cạnh,

Vương Nghĩa Tề

nhìn

thấy

người

chú ý

tới bọn

họ

càng

lúc

càng

nhiều,

sợ

tạo

thành động

tĩnh quá

lớn,

chỉ



thể phối

hợp đi qua

một bên,

lúc đi

còn

ném

cho Thạch Nghị ánh

mắt khó

chịu.

Chuyện này

tuyệt đối

không thoát khỏi liên quan với cậu

ta.

Nhận được ánh

mắt

của Vương Nghĩa Tề,

Thạch Nghị

nhướng

mày: “Cậu

ta

như

thế

nào

cứ

nóng

tính

như vậy.”

Câu này chỉ đơn

giản

là trần thuật,

ngay

cả giọng

điệu

cũng

không

nâng

cao, Anh

Minh

nhìn

hắn,

cười

cười:

“Nếu

tôi

bị cậu bán, lửa

giận

còn lớn hơn cậu ta.”

Tuy rằng không rõ lắm gút mắc giữa cậu

ta và Vương Nhạc rốt cuộc là như

thế nào, nhưng nhìn

thái độ kia của Vương Nghĩa Tề,

là xác

thật không nghĩ

tiếp

tục

trêu chọc.

“Vậy

anh

còn đáp ứng

tôi?”

Vừa

rồi ở giao

lộ,

Anh Minh

hoàn

toàn



thể

từ

chối bọn

họ.

“Có một số việc,

đao sắt chặt đay rối* còn mạnh

hơn sống dở chết dở**,

cậu đã có

thể

tìm

tôi,

tóm lại sẽ có người khác có

thể

tìm

tới cậu ta,

chuyện sớm

hay muộn.”

(*快刀斩乱麻 giải quyết nhanh chóng, dứt khoát, 不死不活 bất tử bất hoạt: k có sinh khí hoặc tình cảnh lúng túng, đồng nghĩa sống dở chết dở.)

Anh Minh đốt điếu

thuốc,

rít

hai

hơi,

cùng Thạch Nghị dựa vào

một bên xem Vương Nghĩa Tề

cùng Vương Nhạc

nói

chuyện,

khoảng

cách



chút xa

thấy không



lắm,

chỉ



thể

cảm giác được

người

nói

cũng không vui vẻ gì.

Anh

lắc đầu: “Người bạn kia

của

cậu

cũng đủ

cố

chấp.”

“Tôi vẫn luôn không rõ rốt cuộc cậu ấy lấy sức ở đâu ra,

nhưng cũng có khả năng,

tôi vốn cũng không phải người

trong vòng kia.”

Thạch Nghị

cũng không

hiểu

nổi Vương Nhạc vì

cái gì

liền

liều

mạng với Vương Nghĩa Tề

như

thế,

ngoài đường đầy đàn ông,

cớ gì phải

treo

cổ

trên

một

cái

cây.

Anh Minh

cười

cười: “Đây

là vấn đề về

tính

cách đi,

trong

hay

ngoài vòng

cũng không

có quan

hệ gì,

tình

cảm giữa

nam và

nữ

cũng



muốn sống

muốn

chết

nha.”

“Dù sao

tôi là không có khả năng.”

Nhún

nhún vai,

Thạch Nghị

nói: “Chuyện

tình

cảm điên

cuồng

như vậy,

cảm

thấy quá

tà dị.”

Anh Minh

liếc

hắn

một

cái: “Vậy



lẽ



cậu

chưa gặp qua

người



thể khiến

cậu bị điên.”

“Gặp

thế nào?”

“Tôi nhưng

thật ra cũng muốn.”

Người bị

hỏi

lại

thở

ra

một

làn khói,

cười

như



như không: “Có đôi khi,

người



thể

tìm

một



hội để điên

một

lần,

sống sẽ

chân

thật

hơn,”

Thạch Nghị nghe xong nhún vai: “Muốn sống

thật cũng không cần phải

bị điên, có rất nhiều cách.”

Hai người

nói chưa được mấy câu, dường như Vương Nghĩa

Tề cùng Vương Nhạc bên kia đàm

phán

không thành rồi, trợ lý

đạo diễn qua mời diễn viên vào

chỗ,

Vương Nghĩa Tề

nhân

thể

bỏ qua Vương Nhạc đi

về phía này, Anh Minh nhìn Thạch Nghị“Có rảnh vẫn là

khuyên nhủ bạn

của

cậu đi, không cần phải vậy.”

Sau đó

mới dập điếu

thuốc,

cùng Vương Nghĩa Tề dựa

theo yêu

cầu

của đạo diễn

tiếp

tục

cảnh quay

tạm dừng vừa

rồi.

Vương Nhạc vẫn đứng yên ở

bên kia không nhúc nhích,

Thạch Nghị cũng không đi qua,

hắn đứng gần chỗ quay phim,

dứt khoát dựa vào một bên xem.

Đạo diễn vừa mới

hô “diễn”,

Vương Nghĩa Tề liền vung

tay đẩy Anh Minh qua một

bên: “Tôi đệch con mẹ cậu, chỉ một chuyện cỏn con cậu còn già mồm với

tôi nhiều như vậy,

đàn

bà đúng không!

Mọi người chính là chơi chơi,

vui vẻ liền chơi nhiều

hai ngày,

không vui liền cút!

Cậu nghĩ

trên

thế giới này chỉ có một mình cậu?

Tôi đáng giá nhân nhượng loại

hàng như cậu sao!”

Này kỳ

thật

cũng



lần đầu

tiên Thạch Nghị

nhìn

thấy Vương Nghĩa Tề diễn.

Cảm thấy không

khác

lắm với bộ

dạng

bình

thường của cậu

ta,

dù sao đều

là loại đạo đức thiếu đánh này, lời nói

ra ngay cả chút không được tự

nhiên cũng không có.

Anh Minh bị Vương Nghĩa Tề đẩy

lui vài bước,

nhíu

mày

nghe

cậu

ta

nói xong,

đi

lên không

nói

hai

lời

chính



một đấm.

Từ góc độ của Thạch Nghị,

thấy không rõ một đấm này là

thật hay giả,

nhưng Vương Nghĩa Tề rất phối

hợp,

cả người

thiếu chút nữa ngã ra sau,

bụm mặt không dám tin

trừng mắt Anh Minh: “Cậu điên rồi đúng không?”

“Nếu điên rồi tôi liền

trực

tiếp dùng dao

trong

túi mà không phải đánh cậu một đấm,

cậu có muốn

thử một chút không!”

Anh vừa gào xong,

đạo diễn



cắt.

Dường

như

vừa rồi Vương Nghĩa

Tề lui hơi

quá,

ra khỏi ống kính, đạo diễn gọi hai

người tới

giảng đoạn này

nên

dùng

cảm xúc thế nào

là thích

hợp nhất,

Thạch

Nghị

ở một bên

xem, trên

mặt

Anh Minh đều là

vẻ nghiêm

túc,

khác

biệt

rất

lớn với giọng điệu kia của anh.

Phân

cảnh

này dựa

theo kịch bản,



nhân vật

của Anh Minh đã biết Vương Nghĩa Tề

ở bên

ngoài qua

lại với

mấy

tiểu

tình

nhân

cho

nên

tìm

cậu

ta

ngả bài,

tuy

rằng

lúc

này kỳ

thật hai người

còn

chưa

chính

thức

chia

tay,

nhưng

coi

như

một phân đoạn xung đột kịch

liệt

nhất.

Thạch Nghị nhìn quay lại

bảy

tám lần,

chờ phát triển đến khi nhân vật của Anh Minh

bùng nổ,

cảm giác cuống

họng của anh đã có chút khàn đặc.

Nhưng

cũng bởi vì khàn,

hiệu quả

lại

tốt

hơn

ngoài ý

muốn.

Loại

cảm giác bởi vì

cảm xúc quá

mức kịch

liệt



mất giọng,

cho dù Thạch Nghị

hoàn

toàn

chưa xem qua kịch bản

cũng biết được

rất



lực

tác động.

Chỉ

ngoại

trừ

một

chuyện đứng đối diện Anh Minh

chính

là Vương Nghĩa Tề

lại khiến

cho

hắn



chút không xuôi.

Vương Nhạc dường như là chuẩn

bị bất động ở

bên đó.

Mãi

cho đến giờ

nghỉ

tiếp

theo,

cũng không

có ý

tứ đi xem

cậu,

Vương Nghĩa Tề

nghe đạo diễn

nói

nghỉ

liền

chui vào xe

trang điểm,

phân phó

trợ

lý khi

nào đạo diện gọi

thì

tìm

cậu.

Anh Minh

cùng Thạch Nghị

nhìn qua,

đều

là bất

lực đối với

loại

loại gút

mắc

tình

cảm

cắt không bỏ gỡ

càng

rối

này.

Ngược

lại

là Thạch Nghị

nhìn

ra

chút

hứng

thú,

đơn giản dựa vào

một bên

trò

chuyện với Anh Minh

nội dung

cốt

truyện

của bộ phim

này: “Anh

có kịch bản không?”

“Có.”

“Lấy

tới cho

tôi xem một chút đi.”

Hắn nói một cách đương nhiên,

khiến

Anh

Minh

nhịn

không

được

bật

cười:

“Phim truyện không

cho phép công khai kịch bản a.”

“Tôi đây cũng không

tính là công khai nha,

cũng sẽ không đưa cho paparazzi.”

Thạch Nghị ngược lại không có áp lực gì, giọng điệu

hắn

tất

tự nhiên: “Vậy phân cảnh vừa rồi xem như đã diễn xong rồi

hả?”

Cuối

cùng

hai người

mắng

cũng

đã mắng xong, đánh cũng đã đánh, trước khi đạo diễn hô

OK, bầu không khí rất chật vật.

Chỉ có điều cảm

giác

lúc

nhìn

quay

chụp

cùng

chính

thức

nhìn

thấy

thành phẩm lại

khác

biệt

rất

lớn,

đều là cảm

xúc

vừa được đẩy lên cao

trào

liền

bị hô ngừng sau đó

lại tới một lần

nữa,

một

phân

cảnh

cứ lặp lại

nhiều lần, ngay cả

Thạch

Nghị

đều

muốn

thuộc

lòng

rồi.

Anh Minh

nhận

chai

nước

hắn đã

mở sẵn uống

một

ngụm,

sau đó

mới

lắc

lắc

cánh

tay



chút

cứng

ngắc: “Còn

chưa xong,

phía sau

còn



một

cảnh

hôn,

không biết

có quay

hay không.”

Anh

nói xong,

Thạch Nghị sửng sốt

một

chút: “Cảnh

hôn?”

hắn

lặp

lại

lần

nữa,

sau đó

mới

lộ

ra vẻ kinh

ngạc: “Ai với

ai?”

“Cậu xem

hiện tại là ai với ai?”

Anh Minh

bật cười: “Đương nhiên là

tôi với Vương Nghĩa Tề rồi.”

Phân

cảnh

hôm

nay kỳ

thật



tính khiêu

chiến

nhất

chính



cảnh quay

này,

chỉ

có điều xem

ra

thời

tiết

hôm

nay không quá

thích

hợp,

trời

nhiều

mây,

không biết đạo diễn sắp xếp

thế

nào.

Anh Minh

nói

rất đương

nhiên,

nhưng Thạch Nghị

nghe vào

hoàn

toàn không

cảm

thấy phần “bình

thường”

trong đó,

hắn

nhíu

mày: “Hai

người quay

cả buổi

chiều không phải đều đã

chia

tay sao,

như

thế

nào

liền

hôn

rồi?”

Chuyển biến này

cũng

quá

nhanh

đi.

Anh Minh

thuận

miệng giải

thích

một

câu: “Chưa

chính

thức

chia

tay.”

Vừa vặn



thợ

trang điểm

tới gọi

anh đi dặm

lại,

anh quay

nói

một

tiếng với Thạch Nghị.

Người kia

cau

mày

tựa bên

cạnh không đáp,

thấy Anh Minh

trang điểm xong vào

chỗ,

trợ



của Vương Nghĩa Tề

cũng gọi

người

ra khỏi xe.

Thừa dịp

thời gian chuẩn

bị,

Thạch Nghị vòng qua những người khác,

tìm được Vương Nhạc.

“Người cậu cũng đã gặp,

như

thế nào, đã nói rõ chưa.”

Giọng

điệu

hắn

có chút bực bội, nhưng bản thân lại

không chú

ý.

Vẻ mặt Vương Nhạc có chút

hoảng

hốt,

xem bộ dạng chính là chịu đả kích không nhỏ,

cậu ngẩng đầu nhìn Thạch Nghị,

sau đó mới lắc đầu: “Chưa,

anh ấy không chịu nghe

tớ giải

thích.”

Người đàn ông đứng đối diện

cậu

hừ

một

tiếng: “Vậy

cậu dự định xử



thế

nào?”

“Tớ nghĩ chờ anh ấy quay xong,

lại nói chuyện với anh ấy một chút.”

Thái độ của Vương Nhạc rất cố chấp,

dường như đã quyết định rồi.

Thạch Nghị nghe cậu nói xong,

lửa nóng dưới đáy lòng càng thêm rõ ràng,

hắn nhíu mày,

dứt khoát ném lại một câu: “Vậy cậu cứ ở đây chậm rãi đợi,

tớ đi

trước.”

Nói xong

cũng không để ý phản ứng

của

người kia,

trực

tiếp xoay

người

rời đi.

Hắn hoàn toàn không

muốn

ở lại

nhìn

cảnh

quay

phía

sau.

—— Thậm chí không chào Anh

Minh một

tiếng.
« Chương TrướcChương Tiếp »