Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

12 Chòm Sao: Bình Thường Hay Kì Lạ?

Chương 44: Đúng thời điểm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cảm giác được có điều gì đó không đúng, Bạch Dương bắt đầu nghi hoặc, người như Thiên Tiễn nhất định sẽ không tìm đến ai đó nếu như anh không quan tâm, trước mắt cô hiện lên hình ảnh Nhân Mã, nhất thời cũng hiểu anh muốn đề cập đến chuyện gì.

"Bây giờ nói luôn đi!" Hiện tại cô đã ra ngoài hành lang bệnh viện ngồi xuống.

"Không! Có lẽ cần gặp mặt". Tuy dùng từ "có lẽ" nhưng Bạch Dương biết, đó là một câu mệnh lệnh.

Nhưng đây là Bạch Dương, cô không thích rườm rà phiền phức, càng không thích tốn thời gian cho Thiên Tiễn, nếu như là trước đây cô chắc cũng sẽ suy nghĩ mà đồng ý nhưng hiện tại, cô không muốn vì Nhân Mã mà phải tốn công.

"Có lẽ..." Bạch Dương nhấn mạnh "Không được!".

Thiên Tiễn cũng không vội, anh nói: "Khi nào em rảnh?".

Rõ ràng không coi lời nói Bạch Dương ra gì, Bạch Dương cứng đầu đáp: "Để tôi nói cho anh nghe, chuyện của Nhân Mã, anh để tự cậu ta giải quyết, cậu ta bao nhiêu tuổi rồi?!".

Nhắc đến Nhân Mã, Thiên Tiễn liền không thoải mái: "Đừng dùng giọng đó nói với con bé!".

Bạch Dương chỉ biết lắc đầu chán nản, từ trước đến giờ tại sao anh ta luôn như vậy, chỉ cần liên quan đến Nhân Mã, anh ta liền không biết đúng sai mà bênh vực, Bạch Dương hiểu cảm xúc của Thiên Tiễn, anh chưa bao giờ muốn Nhân Mã lớn.

"Thiên Tiễn! Chả phải anh đang sống rất tốt sao? Đột ngột trở về đây làm gì?!" Đây vốn là điều Bạch Dương thật lòng hỏi.

Bên kia im lặng.

"Có phải anh lo cho Nhân Mã không?".

Cô nghĩ, có lẽ chính vì điều này mà Nhân Mã luôn không thể thoát được khỏi vỏ bọc, sự nuông chiều của Thiên Tiễn một phần nào đó đã hình thành nên thói ích kỷ và yếu đuối của Nhân Mã. Nhân Mã rất tốt tính, điều này không sai, nhưng Nhân Mã không hoàn hảo, Nhân Mã trẻ con đến mức không bao giờ suy nghĩ sâu xa hơn những gì xảy ra trước mắt.

Từ khi quen nhau, Bạch Dương luôn khoan dung cho những trò quậy phá và tính cách nam tính của Nhân Mã, nhưng đây là lần đầu tiên cô phát hiện một mặt khác, Nhân Mã ích kỷ. Có lẽ do đây là lần đầu tiên Nhân Mã muốn chiếm hữu một người nào đó nên bản chất này mới lộ ra, nhưng Bạch Dương không thể khoan dung như vậy được. Có thể khoan dung cho tất cả nhưng tuyệt đối ghét những suy nghĩ hay hành vi hèn kém hạ thấp chính nhân cách của bản thân.

"Tôi biết, Thiên Tiễn, nhưng anh nên biết một điều, cậu ta có cuộc sống của cậu ta, dù cho cả hai là gia đình chăng nữa thì chính cậu ta phải đứng dậy bằng chính sức mình, anh luôn muốn Nhân Mã hạnh phúc nhưng anh lại quên đi những người đem đến hạnh phúc cho cậu ấy, anh tạo cho cậu ấy một thói quen, thói quen được người khác mang hạnh phúc cho mình nhưng bản thân lại không mang hạnh phúc cho người ta, cứ vô tư mà hưởng thụ để rồi khi nó vụt mất thì lại quay qua đổ thừa cho kẻ khác làm mất hạnh phúc của mình" Càng nói Bạch Dương càng phẫn nộ, tốc độ cũng nhanh hơn.

"Bạch Dương!!" Lần đầu tiên, giọng nói người đàn ông đã không còn bình tĩnh được nữa.

Khẽ nuốt nước miếng, Bạch Dương xoa xoa cổ họng, ráng nói bình thường: "Anh muốn làm gì? Thiên Tiễn, giết người hay dày vò?" Bạch Dương nhếch mép, im khoảng vài giây rồi trầm giọng nói tiếp: "Tôi chưa từng nghĩ rằng, có ngày tôi phải thất vọng đến vậy" Nói xong chậm rãi cúp máy.

Nếu như năm đó Thiên Tiễn biết sự việc xảy ra với Nhân Mã thì chắc chắn Nguyễn gia nhà Song Tử sẽ tràn ngập mùi máu tanh, Nhân Mã kìm nén nỗi đau không nói cho anh mình biết để mọi thứ có thể trở nên trong sáng tốt đẹp hơn. Bạch Dương biết điều đó, đấy chắc là một hành vi trưởng thành nhất mà Bạch Dương khâm phục Nhân Mã. Nhưng chính cô cũng có suy nghĩ, một suy nghĩ biết là hiểm độc nhưng đầu óc cô đã vô tình nhìn thấu nó, việc Nhân Mã không nói cho anh mình có thể không phải do Nhân Mã cao thượng muốn êm đẹp, mà là bởi vì Nhân Mã cảm thấy nhục nhã với chuyện năm xưa mà thôi.

Thiết nghĩ người như Bạch Dương hoàn toàn sẽ vì Nhân Mã mà ở cạnh nhưng không, Bạch Dương trải qua rất nhiều chuyện, cô suy nghĩ sâu sắc hơn người khác, nếu cô cứ tự dối lòng mà ủng hộ Nhân Mã há chả phải chính cô mới chính là hại Nhân Mã hay sao?!

Chính bởi quá tin tưởng, nên mới càng thất vọng. Chính bởi quá yêu thương nên càng không muốn nhìn Nhân Mã trở thành kẻ yếu đuối nhu nhược!

---------------------------------

Dẫn Cự Giải xuống lầu, kéo cô đến một ghế đá cạnh vườn hoa, Thiên Yết đặt cô ngồi xuống ghế còn anh thì ngồi xổm trước mặt, khẽ vén mái tóc cô qua một bên. Nhìn gương mặt sớm đã trở nên tiều tụy, mắt sưng húp, khiến anh có một trận nhói đau.

Anh đưa tay lên nhéo má cô một cái.

Bỗng dưng bị Thiên Yết làm vậy, Cự Giải liền nhăn mặt đẩy ra: "Đồ khùng!".

Tiện tay nhéo cả hai bên, Cự Giải vừa ngượng vừa tức: "Cậu có thôi không hả?".

Thiên Yết nghiêng đầu tỏ vẻ đăm chiêu: "Lần thứ hai thấy cậu khóc rồi!".

Sau đó Thiên Yết cúi xuống cột dây giày đã bung từ lúc nào cho Cự Giải.

"Từ nay không được khóc như thế nữa!" Bất chợt lại nói thêm một câu.

Cự Giải bất ngờ, cô run run, nhìn chằm chằm Thiên Yết, miệng mấp máy: "Hả? Gì? Cậu..." Câu nói chả có ý gì nhưng lọt vào tai Cự Giải lại thành muôn vàn ôn nhu, khiến cô không cách nào chống đỡ.

Vừa cột xong, Thiên Yết ngước nhìn cô, bốn con mắt chạm nhau, Thiên Yết mới mỉm cười: "Vì người khác lại càng không được!".

Đầu óc Cự Giải rốt cuộc bị nổ một phát lớn, dạo gần đây đúng là tâm tình không ổn định, đầu óc cô trở nên mu muội rồi, tim đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài. Cứ nghĩ bề ngoài bảnh bao đã là một lợi thế lớn, hiện tại còn phát ngôn những lời này, thật đúng là ức người khác.

Không được, cần phải bình tĩnh! Cự Giải trấn tĩnh bản thân.

Sớm thì hình tượng cũng đã đổ bể, nhìn Cự Giải bối rối né mắt đi chỗ khác, tay đan chặt vào nhau, người ngốc cũng nhận ra cô hoảng hốt.

Thiên Yết nhìn cô rồi đằng hắng một tiếng đứng dậy tiến đến ngồi cạnh, sau đó nói: "Cậu ấy sẽ không sao".

Một người như Cự Giải, luôn quan tâm đến người khác suy nghĩ thế nào, đau lòng vì Kim Ngưu là điều dễ hiểu. Điều này là ưu điểm trong mắt người ngoài nhưng với cô đó cũng lại là một khuyết điểm mạnh mẽ.

Cô chậm rãi nhếch môi: "Cậu ấy đã đủ nhận thảm họa cho một đời rồi, thật khó tưởng tượng ra nếu cậu ấy không thể dùng đôi tay đó nữa".

Thiên Yết nhíu mày, đầu óc lọc một lượt suy nghĩ với tốc độ phi phàm, sau đó mở miệng: "Sẽ không sao, không đến mức không thể sử dụng được".

Cái gì nói không sao, gì mà mọi thứ đều ổn, Cự Giải không thể không mệt mỏi vì những lời nhàm chán an ủi rỗng tuếch, nên cô chỉ buồn không thèm đáp trả.

"Dù có là một nghệ nhân thì thứ cậu ta chọn đã là một thứ khác, cậu nên nhớ điều đó".

Cô giật mình, quay đầu nhìn Thiên Yết, không thể tin được điều này anh dám phát ngôn ra. Đối với cô, thứ Kim Ngưu thích thì tuyệt đối không thể không coi trọng.

Vẫn vẻ bình tĩnh, anh lãnh đạm nói: "Dù là thứ cậu thích cũng sẽ không bao giờ thay đổi thứ cậu đã chọn, Cự Giải, tôi chỉ muốn nói cậu ta đã chọn, cậu ngăn cản không được thì bỏ đi, rồi sẽ có lúc cậu ta nhận ra, hoặc cũng có thể mãi mãi cũng không nhận ra, chả phải chính cậu hiểu quy luật này nhất sao?!".

Lần đầu tiên, Thiên Yết chịu mở miệng để giải thích cho người khác, tuy rằng định nghĩa "sự giải thích" của anh có phần "khác biệt".

Và sự khác biệt này, người thông minh ắt sẽ hiểu. Cự Giải không ngu ngốc, Thiên Yết rõ ràng không chỉ nói về Kim Ngưu, chỉ một câu, anh đã đá xéo được tất cả, sự thấu hiểu này càng khiến Thiên Yết trở nên đáng ghét, một câu của anh thôi đã phơi bày mọi thứ trên cõi đời, chắc chắn sự phơi bày này, sẽ khiến mọi kẻ đều tổn thương.

Về sau hỏi lại, anh đã trả lời: "Đối diện với tổn thương đó là con đường duy nhất khiến ta vượt qua".

Cự Giải cố gắng dìm nỗi đau xót tột cùng mà Thiên Yết vừa nhá vào, đó cũng đâu phải là con đường cô muốn chọn, chỉ là chắc chắn phải chọn, dù có hài lòng về nó hay không.

Hồi trước an ủi, hồi sau châm ngòi, lúc lạnh lúc nhạt, vốn cô đã rõ con người này rồi.

"Thiên Yết, tôi biết mọi thứ sẽ không như ta kỳ vọng, dĩ nhiên, nhưng, Thiên Yết" Cô nhấn mạnh "Khi kỳ vọng còn là niềm vui thì cứ kỳ vọng, còn không thì thôi vậy!".

Thấy Cự Giải đã dám nhìn thẳng vào mắt mình, Thiên Yết khẽ tạo ra một hình vòng cung tuyệt mỹ trên khóe môi, rút bao thuốc lá, châm một điếu rồi đưa lên miệng.

Toàn cảnh đều thu vào mắt cô, cái thứ gọi là phong cảnh tuyệt nhất, theo Cự Giải, cô đã nhìn thấy!

Cự Giải không thích đàn ông hút thuốc lá, ba cô cũng vì nó mà thảm bại về nhân cách cũng như về mặt cơ thể, Kim Ngưu vì nó mà có thể đặt cược chính bản thân mình.

Cô nhìn chằm chằm cách anh hít vào và thở ra, yết hầu nhè nhẹ chuyển động, đôi mắt mông lung nhìn về phía nào đó, tự tại như thể đây mới là thế giới của anh.

Cự Giải lắc lắc cái đầu, vỗ má vài cái, sau đó quyết tâm nhìn thẳng vào Thiên Yết, mạnh miệng: "Cậu làm ơn đừng hút thuốc được không, tôi ghét nhất là loại con trai thích ra vẻ ta đây đã lớn và ra vẻ ta đây trải đời, cậu mới mười bảy tuổi thôi đó!" Cự Giải ráng nhấn mạnh con số "mười bảy".

"Mười bảy"! Quả là con số khinh người, nếu không nói ra, chính bọn nó và độc giả quên mất năm nay tụi nó còn chưa tròn mười bảy.

Tuy nhiên trừ một số đứa đã tròn mười bảy và sinh nhật chưa từng được tổ chức.

Bởi định nghĩa tổ chức sinh nhật đồng nghĩa với việc liên minh, lợi dụng mọi thời cơ để tạo mối quan hệ.

Một tiệc sinh nhật không hề quen bất cứ ai.

Đột ngột Thiên Yết đứng lên, bước ngang qua mặt Cự Giải tiến về phía thùng rác và ném nó, đồng thời cầm bao thuốc trong túi quần ném nốt.

Một hành vi nhỏ nhưng đủ để Cự Giải trợn mắt há hốc mồm ra nhìn.

Sau đó thản nhiên như không về ngồi lại chỗ cũ.

Thời gian đợi Cự Giải ngậm miệng lại tầm một phút, và để cô há miệng ra lần nữa thì cũng gần nửa phút: "Cậu, ý tôi là, cậu..." Như vậy là có ý gì? Nhưng không thể thốt ra khỏi miệng, cô không phải thánh nữ giả vờ ngốc nghếch để mà bỏ qua hành vi dù nhỏ nhưng đầy ẩn ý như thế.

Rõ ràng hắn có ý với mình?!

Đừng nói với tôi là giờ cậu mới biết!!! -_-

Không phải không biết, chỉ là người chứng kiến nóng giận của anh không phải cô, đó là bằng chứng thuyết phục nhất nhưng bản thân lại không dám thừa nhận.

Cái cắn thứ nhất, ừ là cắn, theo Cự Giải thì đó là cắn, đồ chó chết! Chắc chắn hắn đùa mình.

Cái gặm thứ hai, ừ theo Bắc Nhi, nó không khác gì gặm, có đứa nào bị hôn mà máu phun tè le không?! Là Bắc Nhi tôi chứng kiến.

Không hẳn Cự Giải không cảm nhận được, chỉ là mọi thứ rất hỗn loạn, mơ mơ thực thực đều không rõ, Bắc Nhi biết chuyện xảy ra khi cô là Cự Giải nhưng Cự Giải lại hoàn toàn không biết những điều xảy ra trong lúc cô là Bắc Nhi. Mới đầu, cô tạo ra Bắc Nhi cũng là để trốn tránh sự thật đau khổ và chọn con đường đó, con đường không biết gì cả. Nhưng trở lại làm Cự Giải, như ở hiện tại, cô đã mơ hồ thấy một điều gì đó đang dần xâm nhập và gặm nhấm cơ thể cô.

Thiên Yết trơ cái mặt tỉnh rụi nói: "Ủa, không phải cậu ghét con trai hút thuốc à?" Rồi còn trườn ra cái biểu cảm như Cự Giải mới là sinh vật lạ, rõ ràng kêu ghét giờ người ta bỏ thì lại ấp úng ngạc nhiên.

"Cái đó không phải vấn đề!!!" Cự Giải gần như hét lên, miệng vẫn toang hoác vì không tin được.

Thiên Yết tỏ vẻ không hiểu ừ hử một cái: "Vậy vấn đề nằm ở đâu?".

"Đồ chó chết! Tôi đang nói là không lẽ cậu...." Cự Giải hét giữa chừng rồi im bặt.

Cái vấn đề sau đó, không nói ra được, tuyệt đối không thể nói ra được!

Gương mặt đỏ bừng phừng phừng của Cự Giải còn ở yên đó, cô quyết định cố gắng tĩnh tâm và im miệng lại. Rõ ràng là, dù ở tình trạng nào đi chăng nữa, hắn chưa bao giờ nói là có ý với mình! Tình trạng nào đi chăng nữa cũng bao gồm cả Bắc Nhi.

Khoan! Cự Giải nhận ra, vì sao cô biết Thiên Yết chưa từng bày tỏ với Bắc Nhi?! Cự Giải tập trung đấu tranh tâm lí với chính bản thân và chắc chắn một điều, đúng là hồi ức không hề có chuyện Thiên Yết nói ra lời đó.

Nhưng điều quan trọng nữa, sao cô lại biết?! Chính Cự Giải cũng không hiểu, mọi chuyện khác thì không biết nhưng riêng chuyện Thiên Yết chưa bày tỏ lại tồn đọng lại trong trí óc.

Thiên Yết chống cánh tay qua một bên ghế dựa, chăm chú thu vào mắt những biểu cảm của cô, giống như muốn khắc sâu vào tận đáy lòng.

Thấy cô bối rối, Thiên Yết cũng không muốn đùa giỡn nữa, anh khe khẽ mỉm cười, trực tiếp hỏi: "Ý cậu là tôi thích cậu?".

Nghe giọng Thiên Yết, Cự Giải giật mình quay phắt lại chằm chằm nhìn anh như sinh vật lạ, sau đó hơi hoảng hốt: "Ý tôi? Ý tôi... ý tôi..." Mãi mới phát hiện mình đang nói lặp đi lặp lại, Cự Giải tự nhủ lòng mình đẹp cũng không thua gì hắn, việc gì phải run, cứng họng nói: "Ừ, ý tôi là thế đó!".

OMG!! Mày điên rồi Giải ơi!!! Mày vừa mới nói gì thế?!!! Cự Giải gào khóc tận tâm can.

Thiên Yết nhướn đôi mày, đôi môi mỏng vẫn giữ nguyên tư thế mỉm cười nhẹ không hé răng, lại có chút phách lối, đưa miệng đến bên tai Cự Giải thì thầm: "Cậu đoán xem".

Lần này Cự Giải thành thật tuyên bố muốn nhổ nước miếng vào mặt Thiên Yết, đúng là nói năng y hệt mấy quyển tiểu thuyết cô ngày ngày luyện say mê.

Đọc tiểu thuyết nó khác mà đời thực nó khác, thật kinh tởm! Cự Giải phỉ nhổ.

Đang tính đập cho Thiên Yết một trận vì tội thả thính ngu thì điện thoại Cự Giải vang lên.

Cự Giải né tránh ánh nhìn của Thiên Yết, xoay qua bên khác: "Alo".

"Cô chủ nhỏ!".

"Đừng thêm chữ nhỏ vào được không đm" Cự Giải hậm hực, người này luôn như vậy, luôn quên mất rằng cô đã lớn.

"Vâng cô chủ!".

Từ trước đến giờ, chỉ duy nhất một người không giống những người khác, gọi cô là cô chủ, và đối với cô đối phương cũng không giống những người khác, thực sự đặc biệt.

"Có chuyện gì?". Cự Giải chán nản hỏi.

"Hẹn gặp cô ở nhà, chúng ta sẽ nói rõ hơn". Vẫn giọng nói điềm tĩnh mà nghiêm nghị.

"Được rồi, tôi đang có vài chuyện, giải quyết xong sẽ về ngay!".

Thiên Yết nghe một lúc cũng đoán ra, đầu dây bên kia thực sự được cô coi trọng.

Bên kia chuẩn bị tắt máy, Cự Giải liền ngăn lại: "Còn nữa.." Lúc này cô mới khẽ mỉm cười: "Mừng Anh trở về!".

Sau khi tắt máy mới nhớ giữa mình và Thiên Yết đang tới đâu đó của một trận sến ngập ngụa, Cự Giải đằng hắng vài cái, sau đó đứng lên nói: "Đi chăm lo cho cậu ấy nào!".

Thấy Thiên Yết cứ nhìn mình mà không hề có ý định đứng lên, cô suy nghĩ một lát rồi đưa tay ra, ngượng ngùng mở miệng: "Đứng lên nào!".

Hai bàn tay nắm chặt, một bên làm ra vẻ mặt đương nhiên, một bên thì đã tê rần choáng váng cả đầu óc.

Em không thể hiểu vì sao vết thương lòng chưa lành

Anh cứ thế dần bước vào trái tim em.

--------------------------------

Thiên Bình cùng Song Ngư vừa đến cùng lúc thấy cảnh hai đứa kia đang nắm tay, mặt thằng kia thì tỉnh rụi mặc cho con nhỏ bên cạnh đứng cũng không vững, cả hai không khỏi trề môi lắc đầu.

Tụi nó khinh!

Giống như một bộ phim quay chậm, Thiên Bình, Song Ngư gặp Thiên Yết, Cự Giải cùng lúc gần đến cửa phòng Kim Ngưu, vừa đến cửa thì đúng lúc bắt gặp Ma Kết đang tính đi ra.

Mười mắt nhìn nhau.

Một hồi im lặng.

Thiên Bình, Cự Giải, Song Ngư cảm thấy có mùi thuốc súng, cả ba đều không dám liếc mắt đi chỗ khác cũng chả dám cử động, cứ trơ mắt nhưng lòng sợ hãi nhìn về phía Ma Kết đối diện.

Cự Giải cảm nhận hình như bàn tay bị siết chặt hơn.

"Mẹ chúng mày, không thấy choáng hết lối đi à?". Giọng Xử Nữ vang lên đằng sau Ma Kết như kiểu "đường này là của bố mày" phá tan đi mùi thuốc súng.

Sau đó như chợt tỉnh ngộ, Thiên Bình cười giả lả, nhây nhây đưa hết đồ mình đang cầm dúi vào tay Thiên Yết, buộc Thiên Yết phải gỡ tay Cự Giải ra trong khi Cự Giải cũng đang cố hết sức rút tay mình ra khỏi sức mạnh của một đứa con trai. Thiên Bình dúi đống đồ vào "ma vương" không nể nang đã thế sau đó còn không thèm nói câu "phép màu" kia với "ma vương", trực tiếp lôi Ma Kết ra ngoài cùng với mình.

Cự Giải mệt mỏi, tay đau, lê lết thân xác đến cạnh Bảo Bình mà dựa vào, đôi mắt vẫn hướng về người đang nằm. Chưa đến ba giây đã bị hai bàn tay kéo ra, Cự Giải xoay đầu nhìn, đập vào mắt vẫn là cái vẻ mặt thản nhiên như cả thế giới nợ mình của Thiên Yết, nhưng vẫn còn một cái mặt khác nữa, xinh đẹp nhưng có phần cau có.

"Cậu có tin là tớ ném cậu ra cửa sổ không?". Bạch Dương gằn giọng.

Cự Giải tự nhận mình luôn luôn thông minh, tự hiểu ra vấn đề, ngoan ngoãn đáp: "Tầng 30 đó! Tớ biết rồi!". Sau đó ngoan ngoãn kiếm ghế rồi ngồi sát rạt giường Kim Ngưu, chăm chú nhìn anh, không dám liếc nhìn Bảo Bình thêm một cái nào nữa.

---------------------------------

Ở bên kia, Ma Kết bực mình giật tay ra khỏi Thiên Bình: "Bỏ ra!".

Thiên Bình quay đầu, lắc đầu mệt mỏi khuyên nhủ: "Cậu cũng biết mà, cậu ta không phát giác ra tình cảm của cậu đâu!".

Cả hai hiện đang đứng ở cầu thang, nhìn ra ngoài là cả một bầu trời.

Dùng ánh mắt theo như Thiên Bình diễn tả, sắc bén mãnh liệt nhìn cô, anh gằn từng tiếng: "Không-phải-chuyện-của-cậu!".

Thiên Bình cũng chả vừa gì, chỉ muốn chọc cho người này bình tĩnh lại: "Ừ đó, không phải chuyện của tôi vì nó liên quan đến cậu, nhưng là chuyện của tôi vì nó liên quan đến Thiên Yết".

"Im miệng!!" Ma Kết đột ngột quát, chính anh cũng không ngờ mình dám nói ra câu đó với một cô gái.

Thiên Bình ngây ngốc một hồi rồi há miệng nhếch hàm tới gần mang tai, không thể tin được: "Cậu nói tôi im? Là tôi im? LÀ IM MIỆNG SAO?" Thiên Bình chống nạnh nhìn về phía khác, làm như đang trấn tĩnh bản thân nói tiếp: "Cậu nghĩ là cậu ghen? Cậu tức giận thì cậu có quyền sỉ nhục người đang giúp cậu, phải đó, tôi lắm chuyện nên mới đi để ý chuyện của cậu, im miệng sao?" Máu nóng xông thẳng tới não, nhìn thẳng Ma Kết: "Im miệng? Ma Kết, tôi nói cho cậu nghe, cậu hãy mở-não-ra, thông-sạch-sẽ mà nghe những điều tôi nói một cách tích cực nhất đây, và nhớ, phải nhớ như in trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng Cự Giải đã là của-cậu rồi sao? Cậu nghĩ cậu có-quyền-ghen à? Cậu nên nhớ, nếu Cự Giải nó có một chút thích

cậu thì sớm nó đã để ý đến cảm xúc của cậu rồi! Vì không thích nên mới không tiếc thương, vì không thích nên nó mới chả đặt cậu vào tình huống như với Thiên Yết, cậu nhớ không?" Thiên Bình càng ngày càng tức giận, lời nói từ trong lòng cứ thế mà từ từ tuôn hết ra, chà đạp Ma Kết không hề thương xót: "Cái lần ở bar đó, cậu làm gì cậu ta, cậu nhớ chứ? Bắc Nhi và cậu ta là một, tôi cũng đã từng nói, cậu ta chỉ có một trái tim và nếu như mỗi phần tử trong người cậu ta lại để ý một người thì khác gì cậu ta đa tình, đó là loại tôi ghét nhất, nhưng sau đó tôi hiểu ra, từ lần đó, Bắc Nhi đã không xuất hiện nữa". Lời này nói ra, Thiên Bình chính là chờ để nói ra câu này.

Đó cũng chính là mấu chốt của vấn đề.

Khi tìm ra điểm gốc chắc chắn các kết quả đều từ từ không còn khó hiểu nữa.

Ma Kết đơ một lúc bỗng cảm thấy mình thật tức cười, hóa ra câu chuyện đã trở nên chiều hướng như thế, hóa ra kết quả chính là con dao đâm vào trái tim anh, đâm một cách dứt khoát, không đau nhiều như bị hành hạ từ từ, nhưng mà là, chết ngay tức khắc.

Thiên Bình khinh khỉnh nhìn, xúc phạm Thiên Bình, đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời anh.

Vài năm về sau, khi được hỏi lại anh lại trả lời: "Có cảm giác đó không phải sai lầm".

Một mối lương duyên đã bị chuyển hướng ngay vào thời khắc đó, nhưng đó là chuyện của tương lai, và tương lai cũng có thể bị thay đổi nếu như hiện tại làm không tốt.

Sau đó Thiên Bình nhếch mép nói thêm: "Người thông minh cũng hiểu, Bắc Nhi đã từ chối cậu rồi! Và." Thiên Bình nhấn mạnh: "Rõ ràng Bắc Nhi cũng có sự lựa chọn của mình, biến mất hay không biến mất tất cả đều do đêm đó quyết định, cô ta đã có câu trả lời, chỉ là Cự Giải vẫn mơ hồ không hiểu thôi, Cự Giải ngu nhưng không có nghĩa Bắc Nhi ngu".

Cô bước lên vài bậc thang, nhưng lại dừng lại, để lại cho Ma Kết một câu: "Nói ra điều này để cậu tỉnh ngộ cũng như để giúp bạn tôi, tôi đã từng nói, tôi ủng hộ Thiên Yết, đó không phải là đùa, tôi tuyệt đối muốn giúp cậu ấy đạt được tình cảm này, mà giờ chắc cũng chả cần tôi giúp nữa rồi, chuyện gì đến cũng sẽ đến, phần thắng về phía nào cũng đã rõ, dù có lẽ vẫn mơ hồ. Tôi nhắc lại, cậu ấy là bạn tôi nên tôi hoàn toàn ủng hộ cậu ấy, còn cậu.." Thiên Bình nhún vai: "Cậu là bạn tôi nên tôi mới muốn kéo cậu ra khỏi vũng lầy, vì như cậu bây giờ, sẽ mãi mãi không có kết quả!".

---------------------------

Cho mình hỏi một câu hơi bị lạc đề :))) Có bạn nào trong list này hiện tại, HIỆN TẠI nha! hiện tại vẫn còn chơi audition k? Bản trên máy tính xưa xửa xưa xưa ấy, chứ k phải audition mobile đâu, bạn nào còn chơi nhá mình nha, mới chơi lại mà như còn gà mờ ấy, ở trển ko có bạn bè gì hết, có gì chúng ta lập group trò chuyện (mà bản thân cũng nghĩ chắc ko còn, vì giờ còn ít ng chơi lắm, bạn bè mình cũng bỏ hết rồi, còn mình mình trẻ trâu) ai có chơi là cmt báo mình biết liền :))
« Chương TrướcChương Tiếp »