Chương 25

Mạc Ảnh Quân nhíu mày, giật tay lại.

Còn đang si mê thưởng thức 'món ăn', Sir cụt hứng nâng mắt lên liền bắt gặp vẻ mặt khó chịu như ăn ruồi bọ của Mạc Ảnh Quân, thoáng cái ủy khuất.

Người này đồng ý cho hắn ăn rồi mà, sao bây giờ lại đổi ý, lại còn vẻ mặt chán ghét kia nữa.

"Quân Quân. . . ."

Sir ủy khuất ôm lấy Mạc Ảnh Quân, rầm rì kêu như con thú nhỏ.

Mạc Ảnh Quân nhìn vẻ mặt đáng thương của nam chủ, lại nhìn bàn tay bị liếʍ ướt sũng, không biết phải nói gì.

Cuối cùng đưa hai viên đá Lưu Ly ra trước mặt nam chủ, Mạc Ảnh Quân nghiêm túc mở miệng.

"Ăn cái này." Không phải tay ta.

"A ?" Sir mờ mịt nhìn viên đá, hóa ra nãy giờ là hắn hiểu lầm hả ?!

Còn tưởng Quân Quân đã chấp nhận hắn, ai ngờ chỉ một chút hiểu lầm mà thôi.

Mạc Ảnh Quân nghi vấn nhìn nam chủ càng lúc càng ủ rũ, không hiểu gì cầm viên đá lắc lắc trước mặt hắn.

"Ăn đi."

Đầu xù lần nữa cúi sát xuống bàn tay Mạc Ảnh Quân, Sir có chút tiếc nuối nhìn những ngón tay thanh mảnh bên cạnh, còn hai ngón nữa hắn chưa liếʍ xong, thật đáng tiếc.

Bất quá, nếu Quân Quân đã mở miệng muốn hắn ăn hai viên đá này vậy thì đương nhiên phải thực hành ngay lập tức, cùng lắm là đau bụng một chút.

Ngậm hai viên đá ánh lưu ly vào miệng, Sir còn chưa kịp nhai nát nó liền hòa tan, chui tọt xuống bụng hắn.

Bối rối nhìn Mạc Ảnh Quân, muốn mở miệng than vãn với hắn lại bị cơn đau bụng đột nhiên kéo đến.

"Ô. . ."

"Sir ?"

Mạc Ảnh Quân sửng sốt, ôm lấy thân hình run rẩy của Sir vào lòng.

Đang yên đang lành, lại làm sao rồi ?

Hai mắt đỏ hoe, Sir bám chặt lấy áo Mạc Ảnh Quân, khổ sở rêи ɾỉ.

Mạc Ảnh Quân vội vàng gọi quản gia đến xem nam chủ, nhưng lại bị hắn hất ra, bất đắc dĩ phải ôm người này về phòng.

"Sir, ngươi làm sao ?" Đưa tay sờ trán Sir, nhiệt độ bình thường.

Không được đáp lại, Mạc Ảnh Quân định ra ngoài hỏi quản gia, một tia sáng bỗng lóe lên, tiếp theo hàng ngàn hàng vạn tia sáng bay ra khỏi người Sir chiếu sáng cả căn phòng, những tia sáng dần dần ôm lấy người nằm trên giường, cuối cùng bọc kín lại trông như một cái kén.

Đợi đến lúc ánh sáng tan hết, một cái đen lấp lánh lại xuất hiện, treo lơ lửng trong phòng.

Đúng lúc này, một âm thanh vang lên bên tai Mạc Ảnh Quân.

'Ting, hoàn thành nhiệm vụ ẩn: đưa Lưu Ly lệ về chỗ của nó. Phần thưởng: một hộp chứa thức ăn 1000 ô, hiệu lực vĩnh cửu.'

"What ?"

Mạc Ảnh Quân sững sờ, đùa cái gì thế.

Đưa nam chủ ăn hai viên đá là nhiệm vụ hoàn thành rồi ?

Chẳng lẽ. . . . . hai viên đá này vốn từ người nam chủ bay ra, sao lại bay ra được, chẳng lẽ là . . . . . từ đằng sau ?

Nghĩ đến có chút kinh tủng, Mạc Ảnh Quân lắc lắc đầu.

Thôi kệ đi, dù sao cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi, hộp thức ăn lại trở về bên người ta. (//▽//)

Nhưng mà, nếu hai viên đá Lưu Ly này là của nam chủ, vậy tại sao hắn vừa ăn vào lại bị đau bụng đến mức hóa kén.

Nam chủ dù sao cũng là Huyết Vương, không sao đâu nhỉ . . . . . .

Mạc Ảnh Quân nhíu mày trầm tư, không để ý đến cái kén đen dần dần to ra thành cỡ một người thanh niên đang đứng, chỉ thấp hơn Mạc Ảnh Quân nửa cái đầu.

'Loạt xoạt'

Nghe thấy tiếng động, Mạc Ảnh Quân nhìn về hướng cái kén.

Một thiếu niên xinh đẹp như tranh vẽ bước ra khỏi kén đen đằng sau.

Hắn sở hữu một mái tóc dài đỏ thẫm, màu mắt càng đỏ như máu, diện mạo cực kì diễm lệ, nhưng thần thái lại cuồng vọng đến cực điểm.

Thế nhưng, khi đôi mắt nhuốm máu chuyển về phía thanh niên đối diện, thần thái lại ôn nhu mà lưu luyến.

Hồng y lộng lẫy tựa như đóa hoa hồng nở rộ, tóc dài đỏ sẫm tùy ý xõa xuống đằng sau, khiến gương mặt tinh xảo càng thêm trắng trẻo, mị hoặc nhân tâm.

Mạc Ảnh Quân ngơ ngác nhìn.

Sir ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đối diện, mắt đỏ sáng ngời tràn đầy si mê.

Hắn cong khóe miệng, môi mỏng càng đỏ tươi càng hiện rõ vẻ yêu dã.

"Quân Quân."

Mạc Ảnh Quân ngẩn người nhìn thiếu niên từ từ bước đến gần mình, tiếp đó cúi người xuống ôm lấy hắn, mở miệng . . . . . .

"Làm ta sợ muốn chết. T^T"

Sir ủy khuất ôm chặt lấy người Mạc Ảnh Quân dụi dụi.

Tự nhiên bụng đau như vậy làm hắn tưởng mình sẽ vĩnh biệt Quân Quân chứ, ai ngờ nguồn năng lượng đó đột nhiên bạo phát tràn qua khắp tứ chi cơ thể, cuối cùng hoàn thành bước thứ hai hóa kén.

Nhìn mái tóc đỏ thẫm trước ngực đang lung lay, khóe miệng Mạc Ảnh Quân run rẩy.

Một giây trước thiên cuồng bá mị, một giây sau thành tiểu bạch thỏ yêu làm nũng, thật đáng sợ.

Mạc Ảnh Quân ôm lấy người trong lòng, bất đắc dĩ mở miệng, "Chuyện này là sao ?" Mái tóc thật mềm mượt, sờ thật thích.

Sir rầm rì kêu, theo bản năng dụi dụi lòng bàn tay trên đỉnh đầu.

"Sir ?"

"Khụ, viên đá đó thành năng lượng trong người ta rồi." Sir ngượng ngùng dừng lại đầu.

"Oh."

Đáp án cũng đã biết, chẳng qua chỉ hỏi lại mà thôi, Mạc Ảnh Quân tay không nhàn hạ vẫn vuốt ve đầu xù đỏ thẫm của Sir.

Sir vừa ngẩng đầu lên, hắn liền phát hiện màu mắt đỏ như máu lại trở về màu xanh lam của biển cả, trong suốt mà đẹp đẽ.

Vậy, đây là lần hóa kén thứ hai rồi, chỉ còn một lần hóa kén nữa là nhiệm vụ của hắn hoàn thành, lúc đầu hắn tưởng Huyết tộc thành niên phải mất nhiều năm lắm, ai ngờ mới qua nửa năm đã hoàn thành hai lần rồi.

Còn một vấn đề nữa là, thần khí ở đâu ?

"Sir." Nam chủ có lẽ biết, trong người còn có 1 cái cơ mà.

Sir híp mắt nhìn gương mặt tuấn mỹ của thanh niên, lười biếng mở miệng, "Chuyện gì, Quân Quân ~"

"Ngươi có biết thần khí ở đâu không ?"

Không biết có phải ảo giác của hắn không, nam chủ thân hình đột nhiên cứng ngắc, còn có một tia không được tự nhiên.

". . . . Quân Quân hỏi cái này làm gì ?" Âm thanh trầm thấp.

"Có chuyện."

". . . . Ngươi rất cần nó ?"

Mạc Ảnh Quân nghiêng đầu suy nghĩ, cần thần khí để hoàn thành nhiệm vụ mới thoát ra khỏi thế giới này, là rất quan trọng.

"Đúng vậy."

". . . . . ." Sir mím môi.

Tay đang vuốt ve đầu xù dừng lại, Mạc Ảnh Quân nhìn hắn.

"Không thể nói ?"

Sir trầm mặc, cúi đầu xuống áp sát mặt vào l*иg ngực Mạc Ảnh Quân, một lát sau có chút buồn bã nói, "Đợi một thời gian nữa ta sẽ nói cho Quân Quân."

Mạc Ảnh Quân im lặng nhìn Sir, nam chủ đang thương tâm ?

Làm sao có thể, hắn chỉ là mượn thần khí để hoàn thành nhiệm vụ thôi mà, cũng đâu có làm chuyện gì thương thiên hại lý.

Bất quá, nhìn dáng vẻ nam chủ đáng thương như vậy, Mạc Ảnh Quân cũng không nói gì, im lặng ôm lấy hắn.

Để một thời gian nữa đi, dù sao hắn còn phải đợi cho nam chủ hóa kén lần thứ ba thành niên, đến lúc đó rồi hỏi mượn thần khí.

Sir ôm chặt lấy Mạc Ảnh Quân, đáy mắt lóe qua tia âm u.

Thần khí a . . . . . .