Chương 3-3

Ý Lương ngồi bên cạnh hắn, chỉ có thể co người lại hết mức có thể, cô hy vọng mình có thể thu nhỏ không ai nhìn thấy được, nhỏ đến mức khiến cho Lạc Diễn Hàn không cảm giác được cô đang tồn tại.

Cô không muốn làm phiền đến hắn, nhưng Ý Lương lại không biết cô nên mở miệng từ chối như thế nào, cách nói của Lạc Diễn Hàn khiến cô không thể nào từ chối được, cô còn chưa kịp phản ứng thì đã vội vàng đuổi kịp bước chân của hắn rồi.

Lạc Diễn Hàn nói cô không thay đổi, còn hắn thì cũng vậy sao, hắn vẫn như vậy khi còn bé chỉ cần lời hắn nói, không ai dám phản bác lại, Ý Lương lo lắng không biết hắn là tốt thật hay còn có ý đồ gì khác, nhưng.. cô không biết vì sao, rõ ràng muốn chạy trốn, thế nhưng khi đối diện với ánh mắt của hắn, cô vẫn giống như khi còn bé tràn ngập sợ hãi, thậm chí ngay cả phản đối cũng không dám nói lớn tiếng.

Máy điều hòa ngăn cách khí nóng bên ngoài vào căn phòng, nhưng bầu không khí trong phòng lại theo trận bóng đá World Cup đang chiếu trên truyền hình mà nóng hơn, cô ngồi bên cạnh hắn xem một cách nghiêm túc, dường như quên mất rằng cô đang ngồi bên cạnh hắn, chỉ thấy Lạc Diễn Hàn ăn sạch thức ăn không biết là bữa trưa hay bữa chiều, uống một ngụm lớn hết ly nước, kết thúc trận đấu hắn nói muốn đi tắm, sau đó trong phòng khách chỉ còn lại một mình cô.

Ý Lương cảm thấy mình như bị ném vào trong một bãi rác, thế nhưng nơi trông như bãi rác này tương lai có thể là nhà của cô, có điều dù sao cũng tốt hơn căn phòng được ghép bằng mấy tấm ván gỗ cô đã sống khi còn bé nhiều.

Nhìn quanh toàn bộ căn nhà 'chim sẻ tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi này, ngoài điều đó ra, vẫn đủ để cô ở?

Lạc Diễn Hàn nói nhà này là của hắn, cho nên cô không cần phải trả tiền thuê phòng, như vậy có thể tiết kiệm cho cô không ít tiền, hơn nữa ở đây cách trường của cô cũng khá gần, xem ra có vẻ rất hoàn hảo, nhưng..

TruyenHD

Người con trai trong phòng tắm kia, có lẽ chính là khuyết điểm không hoàn hảo duy nhất.

* * *

11h 50′, Ý Lương đặt chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh người, lấy quyển sổ nhỏ ra viết.

Thỉnh thoảng anh hay ra ngoài, có rất nhiều bạn.. là nữ.

Bởi vì mình tìm thấy một chiếc bông tai bị rơi, còn có một sợi tóc dài.

Lúc nhìn Lạc, vậy mà mình lại không nhớ ra khuôn mặt của anh Lạc, mình tưởng rằng mình vẫn sẽ nhớ kỹ anh ấy, dù sao lúc nhỏ anh ấy mới là người đối xử tốt với mình, mà Lạc.. thực sự có chút làm mình mơ hồ.

Trước đây anh không phải là người như vậy! Nhưng mà hiện giờ anh lại giúp đỡ mình rất nhiều, mình không dám đoán anh đối tốt với mình như vậy là vì nguyên nhân gì, nhưng từ trên người anh lại có cảm giác an tâm khó hiểu, người như anh thường rất nguy hiểm, nhưng mình lại cảm thấy "an tâm"..

Chuông báo mười hai giờ vang lên, Ý Lương dừng bút, cô chỉ có thể cho mình thời gian mười phút để bộc lộ cảm xúc, hơn nữa chỉ mười phút trước nửa đêm, bởi vì qua mười hai giờ sẽ bước sang một ngày mới, điều này làm cho cô có cảm giác sống lại.

Ấn chuông báo thức, cất quyển sổ vào trong túi xách, cô xoay người nằm xuống chiếc giường nhỏ vốn ban đầu là một chiếc ghế sofa, nhưng bây giờ đac biến thành một chiếc giường nhỏ.

Hai người bọn họ cùng nhau thu dọn một đống quần áo bẩn chất chồng như một ngọn núi nhỏ, để tất cả ở cửa từ phòng bếp ra ban công, cứ cách một lúc lại lấy quần áo từ máy giặt ra phơi, tiếp đó lại cho đợt quần áo khác vào máy giặt, phòng khách bớt đi quần áo bẩn vương vãi ở khắp nơi, trong phòng cũng bớt đi mùi mồ hôi khó chịu.

Ý Lương quỳ trên mặt đất đem tất cả những quyển sách dày cộm xếp lên cái kệ vốn được coi là giá sách nhưng bị biến thành nơi để tạm những đồ vật khác, lại cầm lấy khăn mặt hắn không dùng tới nữa đi lau sàn nhà, còn Lạc Diễn Hàn thì nhanh nhẹn thu dọn sáu túi đồ lớn bỏ đi.

Sau đó hắn dẫn Ý Lương đến cửa hàng gần nhà mua mấy bộ ga giường hoàn toàn mới, dọn một chỗ trong phòng khách, đặt chiếc giường sofa gập vào.. Ý Lương cứ như vậy ở lại nhà hắn.

Bình thường chỉ có một mình Lạc Diễn Hàn nói chuyện, còn cô thì thỉnh thoảng gật đầu, Lạc Diễn Hàn lớn hơn Ý Lương năm tuổi, nhưng mà xem ra hắn có rất nhiều mối quan hệ, ngay cả công việc làm thêm của cô trước khi khai giảng cũng là nhờ hắn gọi điện giúp cô sắp xếp chu đáo.

"Em có thể dùng mái tính bất cứ lúc nào nếu em muốn, những quyển sách anh để ở đây em chắc có thể dùng được.."

Ý Lương đi bên cạnh hắn, nghe hết những việc hắn sắp xếp, phát hiện dường như hắn không giống như vẻ ngoài xốc nổi của mình, rất nhiều chuyện hắn đều ghi nhớ trong đầu, giống như lời hắn nói, ở lại đây hình như không cần lo lắng điều gì, thậm chí Lạc Diễn Hàn một mình ôm hết mọi việc ăn mặc ngủ nghỉ của cô, mà thu nhập của hắn hình như rất nhiều, đặc biệt qua mấy ngày sau lúc hắn trở về có lái một chiếc xe hơi mới tinh, Ý Lương càng giật mình hơn nữa là vì hắn còn giúp cô báo danh đi học lái xe.

"Dù sao em vẫn phải biết lái xe nếu không thì làm sao có thể đến đoán anh từ doanh trại được." Cho nên hắn làm như vậy để tiện cho việc nghỉ phép của hắn sau này.

Sau khi hết giờ làm việc trở về căn nhà nhỏ này, Lạc Diễn Hàn luôn ngồi ở máy tính gõ bàn phím, mà giường của cô ngay bên cạnh bàn máy tính, gian phòng này nhỏ chỉ đủ cho một người, chỉ có phòng của Lạc Diễn Hàn mới là không gian riêng của hắn, không bật TV, cô lẳng lặng ngồi ở một bên, nghe âm thanh gõ bàn phím của hắn, chờ hắn thỉnh thoảng quay đầu lại hỏi cô về tình hình công việc hôm nay ở chỗ làm, hoặc là hỏi cô muốn ăn những gì.

Cuộc sống dường như đã hình thành một cách bình thường, sự xa lạ ngại ngùng giữa hai người lúc ban đầu sau một thời gian đã dần biến mất, tuy hai người không có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào, nhưng đôi vợ chồng già ở bên cạnh lại không cho rằng đơn thuần như vậy, Ý Lương có thể cảm nhận được hai vợ chồng già ấy luôn dùng ánh mắt rất không tán thành nhìn cô, giống như đang chỉ trích cô tuổi còn trẻ đã sống chung với con trai.

Thật ra thời gian hai người ở cùng nhau không được bao lâu, thì thông báo nhập ngũ đã gửi đến, theo như lời Lạc Diễn Hàn nói hắn sẽ đi lính, sau này căn nhà chỉ có một mình cô, ngoại trừ việc thỉnh thoảng nghỉ phép hắn sẽ trở về, phần lớn thời gian cô phải tập ở một mình, dù vậy việc này đối với cô mà nói cũng không khó, từ khi Ý Lương có ký ức tới giờ, cô vẫn luôn một mình.

Ở trong cô nhi viện cô cũng không quen nhiều bạn bè, với lại cô bị chuyển đến rất nhiều cô nhi viện khác nhau, trong lúc chuyển đến chuyển đi, rất nhiều tình bạn mới vừa nảy sinh liền bị cắt đứt, mà chứng tự kỷ cùng rối loạn ngôn ngữ của cô cũng là một vấn đề, nhưng ngoài dự đoán cô và Lạc Diễn Hàn lại ở chung trong một căn nhà ước chừng được hai tháng.

Cô thật sự nên cảm thấy mừng cho mình vì gặp được hắn, sau khi ở chung cùng Lạc Diễn Hàn cô dần hiểu rõ con người hắn hơn, hắn cũng không vì cô ở nhờ mà đưa ra những đòi hỏi với cô, Ý Lương hiểu rõ nếu lúc trước mình đến chỗ chú Chu ở thì hoàn cảnh chắc chắn không thể tốt được như bây giờ, bởi vì mấy lần gặp mặt chú Chu luôn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm vào cô, khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Còn Lạc Diễn Hàn thì không như vậy, có lẽ hắn nhìn cô đã không vừa mắt!

Dù sao hắn trẻ tuổi khỏe mạnh hơn chú Chu, mà hắn còn may mắn có vẻ ngoài dường như cũng rất được phái nữ ngưỡng mộ, thật ra Lạc Diễn Hàn không cần mở miệng yêu cầu thì cũng có rất nhiều cô gái bám lấy hắn rồi.

Thậm chí hắn có xu hướng chỉ cần làm việc không cần đền ơn, cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu cầu cô làm cái gì, ngoại trừ việc bảo cô đến doanh trại đưa đón hắn vào ngày nghỉ phép, việc này nghe hình như cũng không tồi, hơn nữa với cô còn có lợi.. Ý Lương hy vọng cô có thể làm chút gì đó để đền đáp hắn, tránh để trong lòng luôn cảm thấy thiếu hắn cái gì đó.

Mặc dù cô vẫn chưa nghĩ ra cô có thứ gì mà Lạc Diễn Hàn muốn.